Gặp Cô Ấy - Thành Nam Hoa Khai
Chương 4: Tống Kiều Kiều sau khi trưởng thành
Khi Tống Kiều Kiều nhận được cuộc gọi, ban đầu cô nghĩ đó là cuộc gọi lừa đảo. Vì dù sao thì ngày nay có rất nhiều cuộc gọi lừa đảo đều tự xưng là cảnh sát.
Cô đang bận chuẩn bị đi dự đám cưới của đồng nghiệp nên đã cúp máy ngay.
Sau khi đám cưới kết thúc, điện thoại lại reo. Lần này, khi sắp cúp máy, cô lại nghe thấy đối phương nhắc đến ba chữ “Mai Lộ Lộ”.
Những ký ức đã bị phủ bụi từ lâu ùa về hệt như cơn thủy triều. Thậm chí cô còn không nhớ mình đã trả lời đối phương thế nào và cũng không biết mình đã cúp máy ra sao.
Chỉ khi hoàn hồn lại, Tống Kiều Kiều mới nhận ra mình đang ngồi trên bậc thềm bên ngoài. Cô nhìn ra đường giao lạnh lẽo như mặt nước đêm, không biết bản thân nên đi đâu.
Mai Lộ Lộ chỉ là người bạn cô quen hồi lớp một, lớp hai tiểu học mà thôi. Nó là chuyện từ rất lâu, rất lâu trước đây. Thế nhưng, ký ức ấy lại quá sống động.
Thực ra, Tống Kiều Kiều đã quên mất Mai Lộ Lộ trông như thế nào rồi. Cô chỉ nhớ đối phương có đôi mắt rất sáng. Cô nhớ ánh mắt đỏ hoe của Mai Lộ Lộ, cô ấy cố không để nước mắt rơi, dữ dằn hỏi cô: “Sau này cậu thực sự không chơi với tớ nữa à?”
Tống Kiều Kiều không nhớ mình đã nói thế nào, cô chỉ nhớ đối phương tức giận phồng má, nói: “Vậy sau này cậu bị bắt nạt thì đừng có khóc mà tìm tớ.”
Thật ra, sau khi kết thúc học kỳ đó, anh trai cô chuyển lên thị trấn học cấp ba, mẹ cô vì muốn chăm sóc cho anh nên đã đưa cô lên thị trấn học luôn.
Ở thị trấn, không có cậu con trai nào bắt nạt cô cả.
Sau đó… thật ra cô vẫn biết tin liên quan đến Mai Lộ Lộ.
Mai Lộ Lộ… khác biệt hoàn toàn với mọi người.
Mai Lộ Lộ thi đỗ vào trường THPT số 1, rồi vào đại học, nghe nói còn trở thành thẩm phán, rất nở mày nở mặt.
Việc cô biết đối phương làm thẩm phán cũng đến từ một tình huống rất đặc biệt. Khi đó, anh trai cô đột ngột nói: “Nếu hắn ta còn đánh em, thì em ly hôn đi. Chẳng phải em có một bạn học tiểu học làm thẩm phán sao? Nghe nói em ấy giỏi lắm, em đi tìm em ấy, nhờ em ấy giúp đỡ là được.”
“Anh vẫn nhớ hồi đó hai đứa rất thân thiết mà.”
Anh trai không hiểu mối quan hệ vi diệu giữa con gái với nhau. Giờ đây, mối quan hệ của hai người đã là một trời một vực, làm sao cô có thể tìm đến cô ấy được? Cô sẽ không khóc mà đi tìm cô ấy, và cô cũng không muốn đối phương nhìn mình rồi chê cười.
Khi Tống Kiều Kiều về đến dưới khu chung cư thì đã là hơn 11 giờ đêm. Hành lang chẳng còn mấy người qua lại.
Cô sống ở tầng năm. Lúc lấy chìa khóa mở cửa, cô lại không mở được.
Cửa bị khóa từ bên trong.
Không cần nghĩ cũng biết là ai.
Tống Kiều Kiều quay người định rời đi, nhưng cánh cửa lại được mở ra.
Người đàn ông đứng ở cửa, khuất trong bóng tối, như một bóng ma bí ẩn.
Thấy cửa mở, Tống Kiều Kiều định bước vào trong. Khi đi ngang qua người đàn ông, cô bất chợt bị hắn ta túm tay.
“Anh đã đợi em ba tiếng đồng hồ.”
“Em đã nhắn tin báo hôm nay sẽ về muộn mà.” Tống Kiều Kiều đáp.
Lực trên tay của người đàn ông mỗi lúc một mạnh, như chiếc còng tay khóa lấy cổ tay cô.
“Tống Kiều Kiều! Anh đã gọi cho đồng nghiệp của em, cô ấy nói năm giờ chiều em đã đi rồi. Em đi đâu?”
Tống Kiều Kiều sững lại. Cô đã ngồi ngoài đó lâu đến thế sao?
Cô lại nghĩ đến Mai Lộ Lộ – người bốc đồng, không bao giờ chịu thiệt thòi. Trong lòng cô dâng lên cảm giác mệt mỏi, thậm chí còn không buồn truy cứu chuyện hắn ta gọi cho đồng nghiệp của mình.
“Em chỉ ngồi ngoài một lát thôi. Em mệt rồi, muốn ngủ. Có gì thì để mai nói.”
Tống Kiều Kiều bất ngờ giật tay ra, đi thẳng vào trong nhà. Nhưng cô vừa đi được vài bước, thì đã cảm thấy da đầu đau nhói, toàn thân bị kéo nghiêng ra sau.
“Con đĩ! Có phải mày ra ngoài thuê phòng với thằng khác không? Ngựa quen đường cũ à, tao không phải là thằng vô dụng Vương Mậu kia đâu!”
Trong lòng Tống Kiều Kiều trào dâng cảm giác đau khổ, cay đắng. Vương Mậu là chồng cũ của cô. Rõ ràng khi xưa chính hắn ta là người nuôi bồ nhí bên ngoài, nhưng lại đi khắp nơi nói rằng cô ngoại tình. Người đàn ông này thà tin người kia còn hơn tin cô, hoặc nói đúng hơn, anh ta cần một cái cớ như thế để kiểm soát cô, còn sự thật là gì, hắn ta chẳng hề bận tâm.
“Buông tôi ra.”
Giây tiếp theo, người đàn ông khống chế cơ thể cô, bắt đầu c ởi quần áo của cô: “Có phải mày ngủ với thằng đó không? Thằng bảnh bao lần trước đưa mày về đó.”
Tống Kiều Kiều muốn phản kháng, nhưng hoàn toàn bất lực. Nỗi nhục nhã và mệt mỏi ập đến, cô quay đầu sang bên, nhìn thấy bức ảnh cưới của hai người.
Sau khi kiểm tra xong, người đàn ông bất ngờ tự tát vào mặt mình hai cái. Hắn ta áy náy nói: “Xin lỗi… xin lỗi, anh chỉ là quá yêu em mà thôi… Anh thích em từ nhỏ rồi.”
Hắn ta cầm tay cô: “Hay là em đánh anh đi, em đánh thêm vài cái nữa để hả giận đi.”
Tống Kiều Kiều không nói gì. Cô cảm thấy mình giống như một miếng thịt trắng bệch vô hồn nằm trên quầy thịt heo.
Đến nửa đêm, người đàn ông đã ngủ, còn Tống Kiều Kiều vẫn mở mắt thao láo. Đèn dây tóc trong phòng ngủ sáng trưng. Người đàn ông không thích tắt đèn khi ngủ, ánh sáng quá mạnh khiến mọi thứ trong phòng không thể ẩn đi đâu được.
Kể cả cô. Cô chỉ muốn tìm một nơi để trốn, để giấu mình đi mà thôi.
Thi thoảng có vài tiếng chó hoang sủa vọng lên từ khu chung cư.
Tống Kiều Kiều không biết mình đã nghe bao lâu. Đôi mắt cô dường như không thể khép lại, tâm trí mơ hồ, ánh mắt hướng mãi về phía cửa sổ. Bên ngoài, cũng có một cái cây, nhưng không phải cây phượng vĩ, mà chỉ là cây mưa vàng1 bình thường.
Cô cứ nhìn vậy, nhìn từ khi bầu trời bên ngoài màu đen thẫm dần dần trở nên trong suốt, rồi cả cái cây cũng trút bỏ sắc đen mà chuyển thành màu xanh lá.
Tống Kiều Kiều đứng dậy. Cô phải đi làm.
Thực ra, đây chỉ là một ngày bình thường như bao ngày khác.
Cô đi xuống lầu, lái xe hòa vào dòng xe cộ buổi sớm. Chiếc xe của cô cũng bình thường như thế.
Hai bên đường buổi sáng toàn là học sinh. Từng tốp hai, ba người đi cùng nhau, trên gương mặt của các em tràn đầy hy vọng về tương lai. Thế giới của các em vẫn chưa bị thứ gì đó đả kích.
Cách đó không xa, có hai cô bé tung tăng chạy về phía nhau.
Khung cảnh ấy quen thuộc đến lạ.
Tới khi hoàn hồn lại, thì Tống Kiều Kiều đã ngồi trong đồn cảnh sát. Viên cảnh sát đối diện đang hỏi cô.
Tinh thần cô hơi hoảng hốt: “Gì cơ?”
“Cô còn nhớ trên thẻ ước nguyện của các cô đã viết gì không?”
“Chúng tôi?” Tống Kiều Kiều ngẫm nghĩ, nhớ tới ước nguyện thời thơ ấu của mình. Đột nhiên cô thấy hơi buồn cười: “Ước nguyện hồi nhỏ của tôi là trở thành minh tinh.”
Trong ký ức, cô bé hớn hở chạy về nhà: “Mẹ ơi, con quyết định rồi, sau này con sẽ làm minh tinh!”
“Được, sau này con làm minh tinh.” Mẹ cô cố nhịn cười, rồi coi chuyện này như chuyện hài mà đi kể chuyện này cho mọi người. Ai gặp cô cũng cười: “Minh tinh tới rồi kìa.”
Từ đó về sau, Tống Kiều Kiều không bao giờ nhắc lại ước mơ ngây ngô hão huyền đáng cười ấy nữa.
“Thế cô còn nhớ ước nguyện của Mai Lộ Lộ không?”
Tống Kiều Kiều hồi tưởng một lúc lâu. Vết bầm trên cổ tay cô bỗng đau âm ỉ: “Cô ấy muốn làm thẩm phán.”
Nói xong, Tống Kiều Kiều lại cười: “Bây giờ cô ấy đúng là thẩm phán. Từ nhỏ đến lớn cô ấy luôn rất quyết đoán, không ai có thể lay chuyển cô ấy.”
Viên cảnh sát tiếp tục nói: “Xem ra cô vẫn còn nhớ chuyện về Mai Lộ Lộ. Cô có thể vào nói chuyện với người bên trong không?”
Khi Tống Kiều Kiều bước vào, người cô thấy là một người phụ nữ trẻ lạ lẫm. Đôi mắt cô ấy sắc bén, có lẽ vì người thẩm vấn ban nãy không có ở đó, nên cô ấy chán nản ngồi đó nhìn cốc nước.
Nghe thấy tiếng người vào, người phụ nữ ngẩng đầu lên.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Tống Kiều Kiều sững sờ. Cô như nhìn thấy Mai Lộ Lộ của ngày xưa.
Không ai nói gì, cả căn phòng dường như không còn tồn tại thứ gì khác, chỉ còn hai người họ.
Tống Kiều Kiều mở lời: “Lúc nãy họ hỏi tớ về ước nguyện của cậu. Tớ nhớ ước nguyện năm xưa của cậu là làm thẩm phán, và cuối cùng cậu thực sự đã làm được. Tớ còn chưa nói lời chúc mừng cậu nữa.”
“Ước nguyện của tớ không phải là làm thẩm phán.”
Cô vừa mở lời, Tống Kiều Kiều lập tức lên tiếng.
“Không đúng. Cô ấy nói không đúng, tôi rất chắc chắn rằng ước nguyện của cô ấy là trở thành thẩm phán.”
Viên cảnh sát hỏi: “Cô có tận mắt thấy cô ấy viết trên thẻ ước nguyện rằng muốn làm thẩm phán không?”
Tống Kiều Kiều cố gắng hồi tưởng, nhưng mọi chuyện đã phủ bụi quá lâu, cô chỉ nhớ ước nguyện đó hẳn là làm thẩm phán.
Bây giờ nghĩ kỹ lại, hình như cô cũng không tận mắt thấy Mai Lộ Lộ viết như vậy.
“Có thể tìm lại chiếc lọ ước nguyện ngày xưa không?”
“Chúng tôi để nó trong miếu Sơn Thần nhiều năm thế rồi, chưa chắc có thể tìm thấy. Đúng lúc tôi sắp về quê, để tôi giúp cô tìm.”
Tống Kiều Kiều cũng không biết mình cần lý do này để quay về quê, để trốn tránh cuộc sống hiện tại, hay vì một điều gì khác.
Chiếc xe lăn bánh trên đường quốc lộ, nữ cảnh sát trẻ ngồi bên cạnh cô. Nữ cảnh sát ngập ngừng một lát rồi quyết định hỏi: “Sau đó cô và Mai Lộ Lộ sao lại cắt đứt quan hệ?”
Nữ cảnh sát không nghe thấy nội dung phía sau, thế là không nhịn được mà hỏi thẳng một trong những người trong cuộc.
Cắt đứt quan hệ?
“Về sau con không được chơi với Mai Lộ Lộ nữa!” Mẹ cô nghiêm mặt, tay cầm chiếc roi trúc quật vào lòng bàn tay cô.
“Nó trèo cây, con cũng trèo theo. Sao con không ngã xuống chết đi?”
Ống quần của cô vẫn còn dính bùn do ngã từ trên cây xuống. Vì tiện trèo cây, cô còn cố ý mặc quần.
“Nói! Có phải con cũng muốn trở thành đứa lỗ mãng không có giáo dục giống như Mai Lộ Lộ không?”
Lòng bàn tay đau nhói, nước mắt cô rơi lã chã. Đây là lần đầu mẹ nghiêm khắc với cô như vậy.
Đánh cô xong, mẹ lại nghiến răng cầm roi trúc tự quật mạnh vào tay mình, nói: “Hôm nay mẹ đánh con, mẹ cũng đánh chính mình. Con phải biết mẹ đánh con thì trong lòng mẹ cũng đau. Mai Lộ Lộ là đứa trẻ thế nào, con học theo nó làm gì?”
Trấn nhỏ dường như cũng đã già nua, ánh nắng chiếu lên con phố làm nó thêm phần cũ kỹ bạc màu.
Tống Kiều Kiều trở về nhà. Mẹ cô cũng đã già, thấy cô, câu đầu tiên bà nói chính là: “Minh Chung gọi điện bảo con sẽ về quê, mẹ đã nấu cơm trưa cho con rồi.”
“Anh ta lại gọi cho mẹ à?”
“Minh Chung cũng nói với mẹ, vợ chồng nào mà chẳng cãi nhau. Con là tái hôn, nó là lần đầu kết hôn, con nhường nhịn nó chút đi.”
Tống Kiều Kiều chỉ cảm thấy cực kỳ khó chịu: “Con sẽ không ly hôn với anh ta, được chưa? Mẹ đừng lo, anh trai con cũng sẽ không phải ngồi tù.”
“Mẹ đâu có ý đó. Năm xưa, chẳng phải anh con cũng vì trút giận thay con mà đánh nó sao?”
Những lời của mẹ, Tống Kiều Kiều không nghe lọt một chữ nào, cô chỉ thấy thế giới trước mắt trở nên mơ hồ. Mọi thứ trước mắt cô như trở về rất nhiều năm trước, ánh sáng trong phòng khách vẫn là tia nắng chiếu qua như ngày ấy.
Cô quỳ trên mặt đất, lần đầu tiên bị mẹ đánh. Trước đó cô chưa từng bị đánh bao giờ.
Thật ra Tống Kiều Kiều cũng không quá sợ bị đánh, trong đầu cô còn nghĩ lần sau không trèo cây với Mai Lộ Lộ nữa, chỉ chơi dưới gốc cây là được.
Nhưng mẹ lại tự đánh mình, lòng bàn tay mẹ cũng sưng đỏ. Lúc mẹ khóc, cô hoảng hốt không biết phải làm sao. Khi ấy, lần đầu tiên cô cảm thấy mình thật sự sai rồi.
Cô mơ màng nhìn mẹ. Trong ký ức, cô bé vừa khóc vừa nhận lỗi: “Con biết sai rồi, sau này con sẽ không chơi với Mai Lộ Lộ nữa.”
Còn lúc này, như thể cách 17 năm, cô đang ở buổi trưa hè năm ấy, nhìn mẹ: “Nhưng con vẫn muốn chơi với Mai Lộ Lộ.”
Trên gương mặt mẹ của Tống Kiều Kiều đã hằn rõ nếp nhăn. Mẹ Tống Kiều Kiều vốn đang nói rằng cô nên sớm sinh con thì hơn, nhưng cuối cùng lại nghe thấy con gái nói vậy.
Ba chữ “Mai Lộ Lộ” lướt qua trong đầu bà. Bà nhanh chóng nhận ra cô đang nói ai, thế là định nổi giận.
Nhưng cô con gái trước mặt như người mất hồn, không để ý đến bà nữa, mà xoay người bước ra ngoài.
“Thật ra con vẫn muốn chơi với Mai Lộ Lộ.” Một người phụ nữ đã trưởng thành giờ phút này lại như đứa trẻ lạc đường, loạng choạng bước ra ngoài. Nước mắt cô lặng lẽ rơi.
“Con quay lại đây! Tống Kiều Kiều! Mẹ nói con có nghe không?”
“Con nghe, con luôn nghe mà. Mẹ, con đã nghe quá nhiều rồi. Cái gì con cũng nghe theo mọi người, con mệt lắm. Sau này con tự quyết định được không?” Tinh thần của Tống Kiều Kiều quá suy kiệt. Cô cảm thấy âm thanh và ánh sáng xung quanh như đang luẩn quẩn qua mình.
Cô càng lúc càng gầy, vẫn mặc váy. Thực ra khi còn nhỏ cô không thích mặc váy chút nào, nhưng mẹ thấy váy đẹp. Cô đứng ở đầu phố cũ, khi cơn gió thổi qua làm cô cảm thấy bản thân quá mệt mỏi.
Cô đi qua cây phượng già cỗi. Chính dưới gốc cây đó, có một cậu bé bắt nạt cô, khiến cô mất mặt ở trường. Mai Lộ Lộ biết được, nên đã kéo cô đi trả thù. Cô không đồng ý, Mai Lộ Lộ tức đến mức cả đêm không ngủ được.
Hôm sau, cô và Mai Lộ Lộ hợp tác. Cô giữ chặt cậu bé kia, còn Mai Lộ Lộ nhét con sâu róm vào miệng. Từ đó về sau, cô không còn sợ sâu róm nữa.
Nếu cô vẫn chơi với Mai Lộ Lộ, sau này sẽ ra sao?
Khi mẹ bắt cô đổi nguyện vọng, Mai Lộ Lộ chắc chắn sẽ tức đến mức nửa đêm trằn trọc khó ngủ, kéo cô đi đổi lại. Cô ấy chắc chắn sẽ làm như vậy.
Mai Lộ Lộ từ nhỏ đã giống như một con hổ con, không ai ép buộc được cô ấy, cũng không ai ép buộc được bạn bè của cô ấy.
Hai người họ đúng là những con người hoàn toàn khác biệt.
Tống Kiều Kiều đi tới nơi năm xưa hai đứa từng đặt chiếc lọ ước nguyện. Thổ địa thần vẫn mỉm cười, những ngọn đèn, hương khói trước mặt vẫn sáng rực.
Phía sau đó là hàng lọ ước nguyện, nhưng chẳng có một chiếc nào là của bọn họ.
“Chỗ lọ ước nguyện phía sau này mỗi năm phải dọn một lần. Không thì sẽ chất cao đến nhường nào.”
Lọ ước nguyện của cô và Mai Lộ Lộ đã bị dọn mất từ lâu rồi.
Hoàng hôn buông xuống, chiếc xe buýt lớn lên thị trấn lăn bánh qua. Tống Kiều Kiều bước đến cây phượng trăm tuổi trên phố cũ.
Cô đột nhiên muốn nhìn lại xe chạy hướng về thị trấn mà năm ấy cô từng thấy, cô và Mai Lộ Lộ cùng ngồi trên cây. Thực ra cô chưa bao giờ đến thị trấn, chỉ có anh trai và cậu của cô từng đi.
Mai Lộ Lộ hỏi cô, cô liền nhanh trí nói dối. Khi đó, cô thực sự rất thích Mai Lộ Lộ.
Hồi đó, Mai Lộ Lộ nói, sau này cô ấy sẽ lên thị trấn học cấp ba, rồi học đại học, sau đó sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Mai Lộ Lộ thực sự không quay về nữa.
Tống Kiều Kiều vất vả leo lên cây, sau đó cô bất chợt nhớ tới cái hốc cây.
Tống Kiều Kiều đưa tay thò vào hốc cây. Cô đã không còn sợ sâu róm từ lâu rồi.
Trong đó có một vật tròn tròn.
Một chai nước khoáng quen thuộc, nắp chai nhựa màu đỏ đã sớm bạc màu.
Bên trong là ước nguyện mà hai cô bé viết ra từ nhiều năm trước.
Pặc.
Chiếc chai nhỏ bị bật mở, bên trong là hai tờ giấy đã ố vàng. Hai người đã từng hứa sẽ cùng nhau mở chiếc chai này, nhưng cuối cùng chỉ còn lại một mình cô đến để nhìn lại điều ước năm nào.
Tống Kiều Kiều vẫn nhớ, trên tờ giấy của mình chắc hẳn là viết muốn lớn lên trở thành một diễn viên.
Nét chữ non nớt trên giấy, từng nét bút trẻ con cẩn thận viết:
“Em xinh xắn, sau này lớn lên em muốn làm ngôi sao, ảnh của em sẽ có thể bán lấy tiền. Bán được tiền rồi, em có thể giúp Tiểu Mai đóng hai đồng tiền quyên góp.”
Viết xong, cô bé lén lút nhìn sang Tiểu Mai: “Tiểu Mai, sau này cậu muốn làm gì? Để tớ xem nào.”
“Sau này sẽ cho cậu xem.” Tiểu Mai đỏ mặt, hơi ngại ngùng, vừa nói vừa dùng tay che tấm thẻ: “Lớn lên tớ muốn làm thẩm phán, là người trừng phạt những kẻ xấu.”
“Nhưng mà trừng phạt kẻ xấu không phải chú cảnh sát làm sao? Cậu nên làm chú cảnh sát. À, không đúng, phải làm cô cảnh sát chứ.”
“Không phải, cảnh sát chỉ bắt kẻ xấu, phải cần đến thẩm phán để xác định những người bị bắt có phải kẻ xấu không. Vì vậy sau này tớ muốn làm cô thẩm phán.” Tiểu Mai nói rất đĩnh đạc, cô bé đã xem phim truyền hình, trong đó cảnh sát là người bắt giữ, còn thẩm phán sẽ xác định người bị bắt là người xấu hay không, có cần bỏ tù không, không thể oan uổng người tốt cũng không được thả người xấu. Vì thế Tiểu Mai cảm thấy thẩm phán rất quan trọng.
Có đôi lúc thẩm phán không có trách nhiệm, những kẻ mà cảnh sát khó khăn lắm mới bắt được lại bị thẩm phán thả ra, khiến Tiểu Mai tức chết đi được.
Tống Kiều Kiều “ồ” một tiếng, liền quên cả việc muốn nhìn điều ước của Tiểu Mai. Trong tiềm thức, cô nghĩ rằng Tiểu Mai viết là lớn lên muốn trở thành thẩm phán.
Mà giờ đây, Tống Kiều Kiều trưởng thành đứng tại đây, rồi nghĩ: Thật tốt, điều ước của Mai Lộ Lộ đã thành hiện thực.
Cô ấy đã trở thành thẩm phán rồi, cô ấy là một cô thẩm phán rất tốt. Tốt thật mà.
Tống Kiều Kiều vẫn mở tấm thẻ ra, muốn xác nhận lại một lần nữa.
Tờ giấy ố vàng, nét chữ non nớt, chưa từng bị ai mở ra. Và giờ đây, cuối cùng đã có người đến để xem điều ước ấy, từng nét chữ nói lên niềm khát khao.
Năm ấy, Tiểu Mai khá ngang bướng, hơi bướng bỉnh, cô cùng với người bạn duy nhất của mình ngồi dưới gốc cây, viết xuống điều ước của mình, ôm ấp khát vọng về thế giới bên ngoài thị trấn nhỏ.
Khi ấy cô còn rất nhỏ, không biết gì về thế giới này, cũng không ai nói cho cô ấy cách sống trên đời. Cô không biết tương lai mình sẽ gặp phải điều gì. Nhưng khoảnh khắc đó cô rất vui, giống như đã lên kế hoạch cho cả cuộc đời mình. Vì vậy cô nghiêm túc viết ra điều ước đầu tiên.
“Em muốn làm bạn tốt với Tống Kiều Kiều cả đời.”
Đó là một điều ước giấu kín tận sâu trong lòng, không ai hay biết, một điều ước của một đứa trẻ.
Nhưng cuối cùng lại không thể thực hiện được.
***
Chú thích:
- Cây mưa vàng (cây đèn lồng) ↩︎