Gặp Cô Ấy - Thành Nam Hoa Khai
Chương 3: Ước mơ
Trong phòng thẩm vấn, Mai Lộ Lộ hồi tưởng lại câu chuyện cũ, lòng rất vui vẻ.
Cô không nói tiếp.
Nữ cảnh sát trẻ tuổi đã hiểu về thời thơ ấu của Mai Lộ Lộ, nên cũng hơi lo lắng: “Lúc đó hai cậu bé khóc lóc chạy về nhà, vậy họ có mách người lớn không?”
“Mách chứ.”
Mai Lộ Lộ hờ hững đáp: “Rồi tôi bị đánh một trận khá đau. Nhưng đáng mà.”
Lâu nay vốn quen bị đánh, song cô chưa bao giờ vì thế mà sợ hãi, cô muốn làm gì thì cứ làm thôi.
“Còn Tống Kiều Kiều thì sao?”
“Lúc mách lẻo thì đám con trai không nhắc đến Tống Kiều Kiều, nên cô ấy không bị gì cả.”
Buổi tối, Tống Kiều Kiều đứng dưới cửa sổ, nước mắt rơi lã chã: “Tiểu Mai… xin lỗi cậu…”
Hai người cùng phạm lỗi, nhưng cuối cùng chỉ có Tiểu Mai bị đánh.
“Không sao đâu.” Mặt Tiểu Mai đã sưng hết lên, nhưng cô chẳng để ý: “Tớ bị đánh quen rồi. Lần này bọn mình đã thắng, qua một thời gian nữa là tớ không sao ngay. Sau này, nếu bọn nó nhìn thấy hai đứa mình, thế thì bọn mình sẽ lấy sâu róm dọa bọn nó.”
Tiểu Mai chẳng thấy có gì to tát cả. Cô bị đánh từ nhỏ, quen lâu rồi, chuyện này chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.
“Cậu đừng khóc nữa. Cậu mà khóc là tớ lại nhớ đến cảnh hai thằng kia khóc lóc đấy.”
Nghe Tiểu Mai nói vậy, Tống Kiều Kiều bỗng nhớ lại cảnh hai cậu bé bị sâu róm dọa khóc, vừa khóc vừa chạy. Thế là cô bé lập tức bật cười.
Cô bé vừa cười, vừa nói: “Tiểu Mai, sau này bọn mình đừng làm thế nữa. Mẹ tớ bảo thằng nhóc đó là cháu trai của hiệu trưởng đấy.”
Nguyên văn lời mẹ của Tống Kiều Kiều là: Con bé Tiểu Mai kia sau này phải làm sao đây? Lớn lên rồi chắc trong vòng mấy chục dặm này chẳng ai dám lấy nó mất, có khi chỉ còn nước gả vào chỗ rừng sâu núi thẳm thôi.
Tống Kiều Kiều không muốn Tiểu Mai phải gả vào nhà ở mãi trong rừng sâu núi thẳm.
Ngón tay Tiểu Mai vô thức mân mê cúc áo, rồi cô nói: “Tớ không sợ, tớ học giỏi mà.”
Tiểu Mai luôn tự hào vì mình thông minh hơn các bạn khác.
Trong phòng thẩm vấn, Mai Lộ Lộ nói: “Nếu hồi đó là cấp hai hoặc cấp ba, thì đúng là chẳng cần lo. Thời cấp hai cấp ba, tôi còn làm những chuyện nổi loạn hơn thế nhiều, nhưng thực tế thì cũng không mấy giáo viên thật sự khắt khe với tôi. Nhưng ở tiểu học, học giỏi cũng chẳng được ưu đãi gì lớn lao. Vì dù sao trong mắt giáo viên tiểu học, bài tập tiểu học quá đơn giản, hầu hết học sinh đều đạt tám mươi mấy điểm. Nên so ra, vậy điểm chín mươi mấy chẳng phải chuyện gì ghê gớm. Vả lại, ở tiểu học có rất nhiều bạn học giỏi, nhưng lên cấp hai, cấp ba lại sa sút trượt dốc.”
Cảnh sát Lý nhìn cô, quan sát từng thay đổi nhỏ trên gương mặt cô, sau đó nói: “Hồi đó cô vẫn còn là trẻ con. Mấy người bên Hiệu trưởng thật sự nhằm vào cô sao?”
“Không phức tạp thế đâu. Có rất nhiều cách để khắt khe với tôi mà.” Khi còn nhỏ, Mai Lộ Lộ không nhìn thấu được mục đích thực sự của người lớn, cô thường bị những lời nói đầy vẻ chính nghĩa của họ lừa.
Trong ký ức, tiết sinh hoạt lớp, cô giáo chủ nhiệm đứng trước bảng đen, phía sau là dòng chữ lớn: Ước nguyện của em.
Nhưng cô giáo lại nói chuyện khác:
“Khối lớp năm có một bạn bị bệnh bạch cầu, nhà trường tổ chức quyên góp, mỗi người cần đóng góp chút tình thương. Cái này các em biết chứ? Nhiệm vụ của lớp chúng ta là mỗi bạn đóng 2 đồng. Về nhà nhớ nói với bố mẹ nhé.”
Khi nói điều này, cô giáo chủ nhiệm đã nhìn về phía Mai Lộ Lộ, cô giáo mong chờ nhìn thấy sự xấu hổ trên mặt cô. Kết quả, Mai Lộ Lộ cũng nhìn thẳng lại, cô không hề xấu hổ chút nào.
Mỗi lần quyên góp, dù là cho vùng thiên tai hay các bạn khác, Mai Lộ Lộ chưa bao giờ góp tiền. Các lớp khác đều hoàn thành chỉ tiêu, chỉ có lớp bọn họ là không. Mỗi lần như thế, giáo viên chủ nhiệm đều bị chủ nhiệm giáo dục1 nói: Học sinh lớp cô làm sao thế? Sao lại không có tí tinh thần tập thể nào thế hả?
Trước đây thì thôi, nhưng lần này Mai Lộ Lộ thật sự coi trời bằng vung, còn đánh cả cháu trai của hiệu trưởng.
“Lần này việc khá gấp. Lớp chúng ta đừng không hoàn thành nhiệm vụ giống lần trước nhá, cả trường chỉ mỗi lớp chúng ta không hoàn thành thôi. Các em nghĩ điều đó là vẻ vang sao? Có vài bạn cần phải để tinh thần tập thể trong lòng. Không biết là ở nhà không cho tiền hay là lấy tiền mua đồ ăn rồi.”
Mai Lộ Lộ nhìn chằm chằm cô giáo, như thể đang phân biệt xem câu nói đó có phải đang nói mình không.
“Nhìn cái gì? Đừng tưởng mình học giỏi là ghê gớm. Trong xã hội này, trước tiên em phải học làm người. Không biết làm người, có học giỏi đến đâu thì sau này ra đời thì cũng chẳng làm được vương tướng gì đâu.”
Học giỏi? À rồi, đây là đang chửi mình.
Mai Lộ Lộ không chịu nhịn, bật dậy ngay lập tức: “Em không lấy tiền mua đồ ăn! Mẹ em nói em và em trai học cùng một lớp, vậy nhà em đóng một phần là đủ rồi, dù sao cũng chỉ là thể hiện tấm lòng thôi.”
“Cô cho em đứng dậy chưa mà em dám đứng dậy?” Cô giáo chủ nhiệm bị cãi lại nên càng bực bội, bởi vậy cô mắng: “Nếu em không thích ngồi thì ra ngoài đứng. Dù sao tiết học này chúng ta nói về ước mơ tương lai, người như em thì cô thấy chẳng làm nên trò trống gì đâu. Tự ra ngoài đứng đi!”
Cả lớp im phăng phắc, không ai dám thở mạnh.
Tiểu Mai chẳng thèm để ý, đi thì đi. Cô tin chắc sau này tiền đồ của mình sẽ vượt xa cô giáo.
Khi Tiểu Mai bước ra ngoài, cô giáo quay lại nói với các học sinh còn lại: “Được rồi, các em hãy viết ước mơ của mình đi. Sau đó, cô sẽ bỏ ước mơ của các em vào một chiếc lọ ước nguyện rồi mang đến miếu Sơn Thần.”
Học sinh nghe vậy thì lập tức reo hò phấn khích.
“Có bạn nào muốn chia sẻ ước mơ của mình không?”
“Lớn lên em muốn trở thành ngôi sao!” Một cô bé nói.
Cô giáo khen: “Tốt lắm! Bây giờ hãy cố gắng học tập, sau này em sẽ trở thành thần tượng của rất nhiều người.”
“Em muốn trở thành nhà văn tự do.”
Cô giáo: “Tương lai chúng ta chắc chắn sẽ được đọc những câu chuyện của em.”
“Em muốn trở thành nhà khoa học.”
“Nhân loại phát triển nhờ vào em đấy.”
Tiểu Mai đứng bên ngoài, nghe thấy ước mơ của các bạn rồi cả lời khen của cô giáo, cô nhếch môi.
Ước mơ của cô thì đơn giản thôi. Ngày mai cô sẽ tới miếu Sơn Thần cầu nguyện, cô muốn đổi một cô giáo chủ nhiệm khác.
Cô nghĩ, với Sơn Thần mà nói, nguyện vọng này chắc chắn dễ thực hiện hơn những ước mơ của các bạn trong lớp.
Tan học, Tiểu Mai thấy các bạn lần lượt bỏ ước mơ của mình vào chiếc lọ thủy tinh.
Ánh mắt cô dừng lại vài giây ở một chai nước khoáng gần đó.
Buổi tối, Tống Kiều Kiều gội đầu, thả tóc xõa, cô bé cùng Mai Lộ Lộ ngồi trên cây phượng vĩ “cho muỗi ăn”.
“Ước mơ à?” Tống Kiều Kiều nghĩ một lát rồi nói: “Tớ muốn trở thành ngôi sao, như thế ảnh của tớ sẽ bán được tiền.”
“Vậy cậu mau viết ra đi. Khi nào bọn mình bỏ vào cái chai đó, tớ sẽ mang đến miếu Sơn Thần. Biết đâu ước mơ của bọn mình sẽ thành hiện thực.”
“Ước mơ của cô khi ấy là gì? Thật sự là đổi giáo viên chủ nhiệm à?”
Trong phòng thẩm vấn, Mai Lộ Lộ dừng lại, dường như cô không muốn nói về ước mơ của mình. Vì thế người đối diện hỏi.
“Không phải.” Mai Lộ Lộ đáp: “Lúc đó chỉ là một ước mơ rất nhỏ thôi.”
Cảnh sát thấy cô không nói thêm, nhưng cũng không rõ là cô không muốn nói, hay là cô không nhớ rõ mình đã viết gì trên đó.
Đúng lúc này, có người bên ngoài báo là đã liên lạc được với Tống Kiều Kiều.
Là Tống Kiều Kiều sau khi trưởng thành.
“Cô có từng liên lạc với Tống Kiều Kiều sau khi trưởng thành không?” Cảnh sát Lý hỏi tiếp.
***
Chú thích:
- Là một chức danh phổ biến trong hệ thống giáo dục của Trung Quốc và một số nước khác sử dụng tiếng Trung. Chức trách bao gồm: Quản lý chương trình giảng dạy, Theo dõi và hỗ trợ công tác giảng dạy của giáo viên, Giám sát kỷ luật học sinh, Tổ chức các hoạt động giáo dục và đào tạo trong trường