Gặp Cô Ấy - Thành Nam Hoa Khai
Chương 34: Con sông màu vàng
Trên bục sân khấu, ánh hào quang của giáo viên nổi tiếng được mời đến – Dư Minh – đã hoàn toàn bị Mai Lộ Lộ cướp mất. So với những người lớn quanh co lòng vòng, không dám nói thẳng, né tránh sự thật thì cô giống như một thanh kiếm sắc bén chém đứt những điều không thể nói đó, để lộ ra bản chất thực sự của những buổi diễn thuyết này.
Mọi người không ai biết mâu thuẫn giữa Mai Lộ Lộ và Dư Minh, nên đối với bài phát biểu của cô, họ mặc định đó là một học sinh giỏi không thể chịu nổi đám người cứ mãi vòng vo không đi thẳng vào vấn đề.
Người dẫn chương trình định lấy lại micro, nhưng Mai Lộ Lộ nói: “Bài phát biểu của em vẫn chưa kết thúc.”
Cô cầm micro, quay đầu lại nhìn chằm chằm vào Dư Minh, nói nhấn mạnh từng từ chữ một: “Tôi sẽ mãi mãi biết ơn pháp luật, thề sẽ bảo vệ sự tôn nghiêm của nó đến cùng.”
Cô bé từng đơn độc không ai giúp đỡ, cô bé đó chỉ có pháp luật là điểm tựa duy nhất, giờ đây đã cô bé ấy đã trưởng thành. Cô kiềm chế cơn giận dữ, hơn nữa cô cũng lựa chọn bảo vệ danh dự của luật pháp.
Năm đó, luật pháp đã bảo vệ thế giới nội tâm của cô. Cho dù người khác nói như nào thì trong lòng thâm tâm một đứa trẻ, luật pháp cao hơn tất cả những lời người khác nói. Cô tin chắc rằng mình vô tội, Dư Minh mới là kẻ phạm tội quấy rối trẻ em và đáng lẽ phải bị tống vào tù. Những người khác không làm gì, chỉ vì họ không hiểu luật pháp.
Nhưng cô sẽ không dùng những thủ đoạn ngoài pháp luật để báo thù.
Nhiều năm sau khi ngồi trong phòng thẩm vấn, lúc cô nhắc lại lời thề năm xưa, khuôn mặt vẫn ánh lên vẻ kiên định.
Giống như cô chưa từng phản bội pháp luật vậy.
“Lúc đó, cô vẫn chưa có ý định giết Dư Minh. Vậy sau này tại sao cô lại làm vậy?” Viên cảnh sát hỏi: “Từ hồi ức của cô, tôi có thể cảm nhận được rằng, dù cô căm hận hắn, nhưng vẫn chưa đủ để khiến cô phá bỏ lời thề lúc cô còn trẻ.”
Không chỉ cảnh sát, tất cả mọi người đều tò mò. Lúc Mai Lộ Lộ gặp lại Dư Minh, cô vẫn có thể kiểm soát bản thân mình. Vậy vì sao sau này lại hành động trái với niềm tin của bản thân?
Người phụ nữ im lặng một lúc, rồi nói: “Không phải vì hận. Từ nhỏ tôi đã quen sống chung với hận thù, nó không đủ để khiến tôi làm vậy.”
“Tôi sẽ kể tiếp, rồi các người sẽ có câu trả lời.”
Nhiều năm trước, Đông Phương Anh và Lý Y Nhiên vẫn đi theo Mai Lộ Lộ.
Hai người đi theo cô ra rời khỏi sân trường, Mai Lộ Lộ quay đầu lại, nói: “Có gì muốn hỏi thì cứ hỏi đi, đừng cố nhịn mãi làm gì.”
Lý Y Nhiên lập tức giơ tay: “Chuyện cậu hứa giúp tớ bổ túc vẫn còn tính chứ?”
Mai Lộ Lộ cảm thấy hơi buồn cười: “Đương nhiên vẫn tính rồi.”
“Yeah!” Lý Y Nhiên vui vẻ: “Vậy tớ về bảo mẹ khỏi phải thuê gia sư nữa! Tiết kiệm được cả đống tiền! Tớ đúng là một người con hiếu thảo mà!”
Lý Y Nhiên vô tư căn bản không hề nhận ra rằng những lời Mai Lộ Lộ nói trên sân khấu không hề ám chỉ đàn chị lớp 12 hay giáo viên hóa học.
Cô nàng đạt được điều mong muốn liền chạy vội về phía mẹ mình.
Chỉ còn lại Đông Phương Anh vẫn im lặng từ lúc bước xuống bục.
Chờ đến khi Lý Y Nhiên rời đi, cô mới ôm lấy cánh tay Mai Lộ Lộ, ngập ngừng rất lâu mới cất tiếng hỏi khẽ: “Có lần…lớp mình chiếu phim Lolita, sau đó cậu nôn ngay lập tức. Là vì gã đó sao?”
Mai Lộ Lộ hơi bất ngờ, cô không ngờ Đông Phương Anh lại nhạy cảm đến vậy.
“Ừ.” Cô không muốn giấu người bạn thân nhất của mình. “Gã từng chiếu bộ phim đó cho mình xem.”
Đông Phương Anh tiếp tục hỏi nhỏ: “Có phải vì thế mà kỹ năng nghe tiếng Anh của cậu mãi không khá lên không?”
Từ lâu, cô nàng đã thấy kỳ lạ. Mai Lộ Lộ rất có năng khiếu, nhưng kỹ năng nghe tiếng Anh luôn là điểm yếu. Dù điểm số vẫn cao hơn người khác, nhưng nếu so với tài năng của cô trong các lĩnh vực khác thì đáng lẽ không thể xảy ra chuyện này được.
Mai Lộ Lộ đã rất lâu rồi không kể chuyện này với ai.
Từ nhỏ, cô đã không chỉ một lần ôm lấy hy vọng nói với người lớn chuyện này, nhưng lần nào cũng đều không nhận được sự tin tưởng.
Mai Lộ Lộ gật đầu.
Nhận được câu trả lời xác nhận, trong mắt Đông Phương Anh đều là nước mắt. Cô nàng cảm thấy tim mình khó chịu như bị dao cứa. Ngay từ lúc đó, cô đã cảm thấy biểu hiện của Mai Lộ Lộ rất giống với hội chứng rối loạn căng thẳng sau chấn thương, nhưng cô không ngờ nguyên nhân lại là chuyện này.
Đông Phương Anh tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, nói: “Tên cặn bã đó! Đồ khốn nạn!”
Cô bé Tiểu Mai cô độc không ai bảo vệ từng nghĩ rằng suốt đời này sẽ không có ai tin mình.
Nhưng hóa ra, người tin cô vẫn luôn đợi cô ở tương lai.
Mai Lộ Lộ xoa đầu cô bạn thân, nói: “Không sao đâu, tớ đã vượt qua rồi. Gã chỉ có thể lừa gạt một đứa trẻ không biết gì như tớ khi đó, và cũng chỉ có thể lừa dối những người chẳng hiểu gì về luật pháp và tội ác ấu dâm mà thôi.”
“Bây giờ tớ đã trưởng thành, đến lượt gã phải sợ hãi rồi.”
“Hả?”
Mai Lộ Lộ dẫn cô bạn quay lại lớp học, lấy giấy bút ra: “Ban đầu tớ định sau khi tốt nghiệp mới đi tìm gã. Nhưng giờ gã đã tự mò đến đây, sao tớ có thể bỏ qua được chứ.”
Đông Phương Anh ngay lập tức trở nên hưng phấn, ôm lấy tay cô: “Chúng ta đi đánh gã đi!”
“Hả?” Lần này, đến lượt Mai Lộ Lộ ngạc nhiên.
Phải biết rằng, cô vốn là người khá nóng tính, nhưng Đông Phương Anh thì khác. Từ trước đến nay, cô bạn này luôn là người ôn hòa, lúc nào cũng khuyên nhủ cô đừng đánh nhau.
Đến cả lúc lên bục phát biểu, cô bạn cũng phải giữ chặt cánh tay cô, sợ cô xông lên đánh nhau ngay trên sân khấu.
“Lát nữa mình sẽ mua một cái bao tải, trùm thẳng từ trên đầu gã xuống…”
Mai Lộ Lộ không nhịn được bật cười: “Không đánh nhau đâu, mình tìm gã cũng không phải để đánh nhau.”
Mai Lộ Lộ lấy giấy và bút ra.
Đông Phương Anh nhìn Mai Lộ Lộ bắt đầu viết.
Mai Lộ Lộ viết liền một mạch mấy bức thư tố giác.
Đông Phương Anh hơi lo lắng: “Họ có tin không?”
“Vốn dĩ mấy cái này không phải để họ tin.” Mai Lộ Lộ dự định gửi những lá thư này đến trường học hiện tại của Dư Minh, một bức gửi hiệu trưởng, một bức gửi thẳng cho Dư Minh.
“Mình muốn đe doạ Dư Minh, để sau này mỗi khi gã tiếp xúc với trẻ con, sẽ luôn có người để ý đến gã. Chỉ cần hành vi của gã đi quá giới hạn thì mọi người sẽ nghĩ ngay đến bức thư này.”
“Mình muốn Dư Minh biết có vô số ánh mắt đang dõi theo gã. Nếu gã dám khiến một người nào nữa tổn thương thì người đó chắc chắn sẽ không phải là một đứa trẻ đơn độc, không nơi nương tựa.”
Tối hôm đó, lúc Mai Lộ Lộ tỉnh dậy vì khát nước thì cô nghe thấy tiếng sụt sịt khe khẽ.
Mai Lộ Lộ bước qua giường bên cạnh, thấy người trong chăn đang khóc.
“Bé Anh?” Cô khẽ gọi.
Đông Phương Anh chui ra khỏi chăn, khuôn mặt tràn đầy nước mắt.
“Cậu vẫn đang nghĩ về chuyện đó à?” Mai Lộ Lộ xuống giường, lấy hộp khăn giấy trên bàn rồi rút tờ giấy lau nước mắt cho bạn.
“Lúc đó… thật sự không có ai… giúp cậu sao?” Đông Phương Anh đã khóc một lúc lâu nên bây giờ nói chuyện rất lúng túng, nói cứ lắp ba lắp bắp.
Không có bố mẹ, không có bác sĩ tâm lý, không có luật sư, không có thuốc điều trị… chỉ có thể dựa vào chính mình, làm sao mà không đau khổ, không khó khăn cho được…
“Tớ có pháp luật, và một dòng sông.” Mai Lộ Lộ không ngờ chuyện này lại khiến Đông Phương Anh xúc động đến vậy, đến mức mắt cô bạn sưng hết cả lên. Mai Lộ Lộ nằm xuống bên cạnh bạn: “Hồi đó, ở trấn nhỏ của chúng tớ có một con sông.”
“Tớ thường nằm trên tảng đá lớn giữa dòng sông đó.”
Mai Lộ Lộ nhắm mắt lại: “Ban đầu đúng là tớ đã hoàn toàn suy sụp. Trong giờ học, tớ không thể kiềm chế mà ngủ gục, thế là tớ trốn học, thậm chí mỗi ngày còn gặp phải tình trạng đái dầm không thể nói ra. Trong ánh mắt của người khác, tớ cảm thấy mình lúc nào cũng bốc mùi, dù có tắm sạch sẽ đến đâu, tớ vẫn cảm thấy mình bẩn thỉu. Đó là những phản ứng mà tớ không thể kiểm soát…”
Đông Phương Anh khẽ nói: “Đó đều là phản ứng căng thẳng do tổn thương tâm lý nghiêm trọng gây ra.”
“Sau đó, tớ ôm sách luật, đọc đi đọc lại những điều luật, tự nhủ với bản thân rằng mình không sai. Rồi tớ nằm trên tảng đá đó, lắng nghe tiếng nước chảy qua hai bên, tưởng tượng rằng mình cũng đang trôi theo dòng nước, cùng nước sông chảy về thành phố. Ở đó, mọi người đều có học, đều hiểu luật. Họ sẽ hiểu tớ đã phải chịu đựng những gì, họ sẽ đòi lại công bằng cho tớ, sẽ có người tin tớ.”
“Tiếng nước chảy dần dần vỗ về tớ.” Mai Lộ Lộ hiếm khi nói nhiều đến vậy. Cô lau nước mắt cho bạn: “Thực ra thành phố còn tốt hơn tớ tưởng tượng rất nhiều, dù là thầy cô hay bạn bè, họ đều tốt hơn những gì tớ từng hình dung hàng trăm lần.”
Mai Lộ Lộ quay đầu lại, thấy Đông Phương Anh hình như còn đau lòng hơn.
Cô nói: “Bé Anh, cậu nhắm mắt lại đi.”
Đông Phương Anh khẽ “ừ” một tiếng, nhưng khi cô nhắm mắt, nước mắt lại chảy ra.
“Cậu hãy tưởng tượng, cậu và tớ cùng đứng ở trấn nhỏ nơi tớ lớn lên.”
“Năm đó, chúng mình mới chín tuổi. Chúng mình nắm tay nhau, đi qua một con đường nhỏ, đi qua những bông diên vĩ vàng bên bờ sông. Trong không khí còn có mùi của cỏ ven sông, bị ánh mặt trời chiếu rọi làm cho cỏ héo rồi tỏa ra mùi hướng, sau đó, rẽ thêm một đoạn, chúng ta nhìn thấy dòng sông lấp lánh ánh nắng vàng. Ở giữa sông có một tảng đá lớn. Cậu thấy chưa?”
“Thấy rồi.”
“Cậu chưa từng lội qua sông, để tớ nắm tay cậu, đừng sợ, thử giẫm xuống nước trước đi, nước sông rất ấm.”
“Thật vậy! Mặt trời chiếu xuống làm nước sông thật ấm áp.” Đông Phương Anh nói.
Dường như hai cô gái đã quay trở lại quá khứ, quay về những tháng ngày tối tăm, cô đơn. Hai cô bé chậm rãi dẫm lên những viên đá nhỏ dưới sông, cẩn thận bước về phía tảng đá lớn giữa dòng.
Đông Phương Anh tưởng tượng, cuối cùng cô cũng được nằm bên cạnh Mai Lộ Lộ trên tảng đá lớn, bên tai là tiếng nước chảy róc rách.
Đêm hôm đó, trong giấc mơ của Đông Phương Anh, tất cả đều là tiếng nước chảy cuồn cuộn.
Dương như con sông đầy nắng vàng óng ánh ấy cũng chảy vào tuổi thơ của cô, chảy vào ký ức của cô.
Những chuyện mà cô chưa bao giờ muốn nhớ lại, giờ đây cũng được dòng nước ấy rửa trôi sạch sẽ.
Sáng sớm hôm sau, khi Đông Phương Anh vừa tỉnh dậy, việc đầu tiên cô làm là cầm điện thoại chạy ra cầu thang, không nhịn được mà gọi cho chuyên gia tâm lý của mình…
“Bác sĩ Lý, tối qua em không gặp ác mộng nữa, suốt cả đêm, trong giấc mơ của em toàn là hình ảnh dòng sông vàng rực.”
Người bên kia nói gì đó, Đông Phương Anh lại tiếp lời: “Em cũng cảm thấy vậy, mấy hôm tới em sẽ theo dõi tình trạng tâm lý của mình.”
“Em cũng sẽ thử xem mình có thể giảm bớt sự phụ thuộc vào đồ ngọt và đồ ăn vặt không.”