Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Gặp Cô Ấy - Thành Nam Hoa Khai

Chương 33: Cảm ơn



Lúc còn một tuần nữa là đến kỳ thi cuối kỳ, mọi người lại nghe nói sắp có một buổi diễn thuyết.  

Giữa giờ học, giáo viên chủ nhiệm bước vào: “Tuần sau trường mình có một buổi diễn thuyết với chủ đề ‘Biết ơn cha mẹ’. Có ai trong lớp muốn lên phát biểu không? Lớp mình cần cử một người.”  

Lớp học ban đầu đang ồn ào bỗng chốc im lặng như tờ. Mọi người đưa mắt nhìn nhau.

“Sao lại có diễn thuyết nữa vậy?” Rõ ràng là chẳng ai muốn ra sân trường ngồi hít gió lạnh.  

Hơn nữa, chủ đề lần này về cơ bản y hệt như lần trước, chỉ thiếu mỗi câu “Đừng tự tử” được viết thẳng lên mặt.  

Nhưng vấn đề là, lần này lại có một sự thay đổi khác.  

Những buổi diễn thuyết với chủ đề “biết ơn” thế này thường sẽ là những câu chuyện đầy cảm xúc, rồi nước mắt tuôn trào, như thể muốn nói rằng: Hãy biết ơn cha mẹ, dù thế nào đi nữa, vì họ mà đừng tự tử! 

Không ai muốn lên phát biểu cả.  

“Mai Lộ Lộ, em có muốn lên không?”  

Mai Lộ Lộ trả lời: “Em biết vì sao cô hỏi em, nhưng em không muốn lên phát biểu.”  Vốn dĩ Mai Lộ Lộ chưa bao giờ ngại những buổi phát biểu thế này, mỗi khi có sự kiện quan trọng, cô thường là người được chọn. Học sinh trong trường cũng thích xem một học sinh giỏi như cô lên sân khấu.  

Lúc này, Đông Phương Anh ngồi cạnh ghé lại gần, thì thầm: “Tư duy của trường mình thật sự rất có vấn đề.”  

“Hả?”  

“Trước đó có đàn chị định tự tử, giờ lại tổ chức diễn thuyết về ‘biết ơn cha mẹ’, thật khó mà không liên kết hai chuyện này với nhau. Nhưng một khi đã liên kết lại sẽ thấy rõ ràng nhà trường đang củng cố một định kiến: chúng ta phải sống vì cha mẹ.”  

Mỗi khi nói đến những chuyện thế này, Đông Phương Anh lại toát lên phong thái của một chuyên gia: “Nếu gieo vào đầu thanh thiếu niên suy nghĩ này, hậu quả sẽ rất nguy hiểm. Vì hầu hết các mâu thuẫn của thanh thiếu niên đều bắt nguồn từ mâu thuẫn với gia đình. Một khi suy nghĩ của họ trở nên quá cực đoan thì họ sẽ nghĩ: tôi muốn trả thù, vậy cách tốt nhất để trả thù là gì? Tôi sẽ tự tử! Tôi muốn khiến họ hối hận đến chết!”

“Hằng năm, số vụ tự tử ở thanh thiếu niên xuất phát từ tâm lý muốn trả thù là rất nhiều.”  

Mai Lộ Lộ sững sờ nhìn Đông Phương Anh: “Cậu nói có lý thật đấy.”  

Đông Phương Anh đắc ý nói: “Sau này tớ định làm bác sĩ tâm lý mà.”  

Lúc này, giáo viên chủ nhiệm đã hỏi hết một lượt nhưng chẳng tìm được ai. 

“Thưa cô, em muốn phát biểu! Em có thể lên để cảm ơn mẹ em không?” Lý Y Nhiên giơ tay.  

Lý Y Nhiên là học sinh ngoại trú, trước đây từng cãi nhau với mẹ, sau đó đã làm lành lại rồi.

“Được chứ! Nhớ tự chuẩn bị bài phát biểu, đừng lên nói vài câu rồi xuống nhé.”  

Cả lớp không ai hứng thú với buổi diễn thuyết sắp tới, Mai Lộ Lộ cũng vậy, cô vẫn tiếp tục cuộc sống như trước.  

Buổi diễn thuyết diễn ra vào chiều thứ Bảy. Mai Lộ Lộ và Đông Phương Anh nắm tay nhau bước vào sân thể dục, nhanh chóng tìm được chỗ ngồi của lớp mình.  

“Không được, tớ phải đi mua đồ ăn đã.” Đông Phương Anh hễ đến chỗ đông người là lại muốn ăn gì đó: “Lộ Lộ, cậu giữ chỗ nhé, tớ về ngay!”  

Mai Lộ Lộ cười, nhận lấy cái chăn rồi vào giữ chỗ.  

Mấy nữ sinh phía sau bàn tán: “Ơ, người đàn ông đó là người lên diễn thuyết à? Trông đẹp trai ghê.”  

Mai Lộ Lộ nhìn theo.  

Ngay khoảnh khắc đó, máu trong người cô như đang chảy ngược lên não, đầu thì ong ong. Trong chốc lát, cô như trở lại nhiều năm trước, một đứa trẻ đơn độc đứng giữa thị trấn nhỏ, xung quanh đều là người nhưng bản thân cô lại cô độc một mình đứng đó.

Cơn giận dữ và thù hận bỗng chốc trào dâng trong lồ ng ngực cô, con thú hoang đang ẩn nấp trong cô bỗng nhiên thức tỉnh, bắt đầu gào thét dữ dội. Cô gần như không thể kiểm soát cơ thể đang run lên vì tức giận.  

Người đàn ông đó đứng trên sân khấu, trò chuyện với phó hiệu trưởng, cả hai cười nói vui vẻ.  

Mai Lộ Lộ đầu óc trống rỗng, cô thậm chí còn không nghe rõ họ đang nói gì.  

Người đàn ông đó có khiếu hài hước, trong lúc phát biểu còn kể vài câu chuyện cười khiến khán giả bật cười theo.  

Mai Lộ Lộ đứng giữa đám đông, cô lặng lẽ quan sát từ xa, không nói gì.  

“Tiếp theo, chúng ta mời một số học sinh lên chia sẻ câu chuyện của mình!”  

Lý Y Nhiên cầm bài phát biểu, vừa định bước lên thì một bóng người xuất hiện bên cạnh, làm cô giật nảy mình.

“Lộ Lộ?”  

“Tớ muốn lên.” Mai Lộ Lộ nói.  

Lý Y Nhiên không vui, nói: “Không được! Tớ đã luyện bài này cả đêm rồi, lúc trước cậu bảo cậu không lên phát biểu mà. Hơn nữa, mẹ tớ đang ở dưới đợi nghe tớ khen bà ấy, nên tớ không bao giờ nhường cậu đâu!”  

Mai Lộ Lộ suy nghĩ chốc lát: “Tớ sẽ dạy kèm miễn phí cho cậu một tháng.”  

“Nhưng mẹ tớ đang đợi nghe tớ khen bà ấy kìa! Đó là mẹ ruột đấy, phải thêm điều kiện! Khoan đã, cậu lúc trước không muốn lên cơ mà, sao tự dưng lại đổi ý?”  

“Cậu nhìn thấy người đàn ông đó không? Đó là kẻ thù lớn nhất cuộc đời tớ.” Mai Lộ Lộ cố gắng kiềm chế cơn giận, không muốn mình lại trở thành đứa trẻ bất lực như xưa.  

“Cậu lên đi!” Lý Y Nhiên ngay lập tức đưa bài phát biểu cho Mai Lộ Lộ.  

“Nhưng cậu nhớ sau khi đối chất xong thì đọc nốt bài giúp tớ nhé, mẹ tớ vẫn đang đợi nghe mà.” Lý Y Nhiên thầm nghĩ, với mẹ cô ấy, ai khen cũng như nhau thôi!  

Mai Lộ Lộ nhìn Lý Y Nhiên thật chân thành: “Cảm ơn.”  

“Không có gì, đi đi!”  

Đông Phương Anh vừa đi mua đồ ăn về, thấy Mai Lộ Lộ đang nói chuyện với Lý Y Nhiên, sau đó liền tiến về phía sân khấu.  

“Y Nhiên, sao Lộ Lộ lại lên đó? Không phải hôm nay cậu phát biểu à? Cậu ấy có chuẩn bị bài diễn thuyết đâu!”  

“Không sao, tớ đưa bài của tớ cho cậu ấy rồi.” Lý Y Nhiên cực kỳ nghĩa khí nói 

“Cái gì?”  

“Mẹ tớ đang dưới kia nghe, dù gì cũng phải có người đọc bài của tớ chứ. Mà nhờ đó mẹ tớ còn được tận hưởng mấy phút có học sinh giỏi xuất sắc của trường làm con gái nữa!”  

Đông Phương Anh nhìn Y Nhiên, cuối cùng kéo lại chủ đề vào đúng quỹ đạo: “Mình đang hỏi cậu, tại sao Lộ Lộ lại lên đó?”

“Lộ Lộ nói người đàn ông đó là kẻ thù lớn nhất trong cuộc đời cậu ấy nên muốn lên đối chất.”  

Đông Phương Anh sửng sốt, lập tức trở nên lo lắng: “Thế mà cậu cũng cậu cậu ấy lên hả?”  

“Chứ sao? Chẳng lẽ để cậu ấy nhìn kẻ thù của mình vui vẻ phát biểu trên kia mà không làm gì à? Như thế còn tàn nhẫn hơn!” Lý Y Nhiên nói đầy lý lẽ.  

“Nhỡ lát nữa cậu ấy đánh nhau với người ta thì sao?”  

“Chắc không đâu…”  Lý Y Nhiên nhìn về phía sân khấu. Mai Lộ Lộ khí thế hùng hổ đã bước lên sân khấu, ánh mắt cô tràn đầy thù hận.

Lúc này Y Nhiên không dám chắc nữa. Nghĩ lại hành vi thường ngày của Mai Lộ Lộ, đừng nói là cô ấy thực sự có thể đánh nhau với người ta ngay trên sân khấu đấy nhé.  

Đông Phương Anh không thể lo nhiều hơn được nữa, cô bạn vội vàng chạy lên.  

Lý Y Nhiên cũng chạy theo.  

Mai Lộ Lộ bước lên sân khấu, vừa mới giới thiệu bản thân…  

“Tôi là Mai Lộ Lộ, đến từ lớp 10A15…”  

Cô vừa nói xong, người đàn ông nghe thấy cái tên này liền kinh ngạc quay sang nhìn.

Trước mắt gã là một cô gái tóc ngắn, cao ráo, đứng giữa khán đài. Cô mặc áo phao trắng, quàng khăn đỏ.  

Không thể nào, không thể nào. Trong ký ức của gã, đứa bé năm đó là một cô bé gầy gò, nhỏ bé, quan trọng nhất là bây giờ đối phương chắc chắn không thể nào thi đỗ cấp ba.  

Chứ đừng nói là học ở Trường THPT số 1.  

Chắc chỉ là trùng tên thôi.  

Nhưng đúng lúc này, ánh mắt của đối phương cũng nhìn sang.  

Hai ánh mắt chạm nhau, gần như ngay lập tức, Dư Minh khẳng định cô gái trước mặt chính là đứa bé năm đó.  

Ánh mắt của đối phương y hệt như năm đó.  

Ngày gã rời đi, đứa trẻ ấy đứng trên tầng hai, không biết sợ hãi là gì. Lúc đó cô bé đã nói gì nhỉ?  

Dư Minh không nhớ nổi. Gã chưa bao giờ để một đứa trẻ như vậy trong tầm mắt. Nhưng kỳ lạ là, gã luôn nhớ ánh mắt của cô bé khi ấy.  

Ánh mắt của một con dã thú.  

Có người nói, một số loài dã thú sẽ ghi nhớ tất cả những tổn thương mà hồi nhỏ chúng từng chịu đựng, nhớ từng kẻ một.

Mai Lộ Lộ chỉ nhìn thẳng vào người đàn ông đó, người đã mang đến đau khổ cho cô. Khi còn đứng dưới sân khấu, cô chưa nhận ra, nhưng khi lên đây, cô mới phát hiện, người mà năm xưa cô phải ngước nhìn… 

Hóa ra lại lùn như vậy.  

Sống trong môi trường tốt của trường cấp ba, cộng với chế độ dinh dưỡng đầy đủ, lại thêm việc chạy bộ rèn luyện mỗi ngày, bây giờ Mai Lộ Lộ đã cao 1m75. Dù là trong lớp, cô cũng thuộc nhóm cao nhất, thậm chí so với nhiều bạn nam còn cao hơn.  

Cô nhìn người đàn ông khi xưa đã từng dễ dàng đẩy mình xuống vực thẳm. Hóa ra, gã thấp như vậy.

Mai Lộ Lộ thấy gã đã nhận ra mình, con thú hoang trong lòng Mai Lộ Lộ như được đánh thức, nó đang gào thét dữ dội.  

Cô chuẩn bị bước lên thì một bàn tay đột nhiên kéo lấy cánh tay cô.  

Đông Phương Anh và Lý Y Nhiên xuất hiện như hai hộ pháp đứng hai bên, mỗi người giữ chặt một cánh tay cô.  

“Tôi là Lý Y Nhiên, học sinh lớp 10A15.”  

“Tôi là Đông Phương Anh, học sinh lớp 10A15.”  

Mai Lộ Lộ bị giữ lại, cô quay đầu, Đông Phương Anh ghé tai cô, thì thầm: “Lát nữa xuống rồi nói, đừng gây chuyện trên sân khấu.”  

Không được đánh nhau. Nếu gây chuyện trên sân khấu, đến hiệu phó cũng không thể bảo vệ cô. Dù sao thì đang đứng trước mặt nhiều người như vậy chắc chắn sẽ bị phê bình, một khi mà bị lập biên bản kỷ luật thì học bổng cuối kỳ cũng không còn nữa. 

Sự xuất hiện của Đông Phương Anh kéo đứa trẻ ở thị trấn nhỏ trở lại cô học sinh cấp 3. Mai Lộ Lộ lập tức tỉnh táo, nhìn về phía Dư Minh.  

Người dẫn chương trình bên cạnh cũng nhận ra tình hình không ổn.  

“Thầy Dư…” Người dẫn chương trình nhanh chóng nhắc nhở Dư Minh tiếp tục theo kịch bản.  

Dư Minh không còn tự tin thoải mái như lúc đầu nữa, gã cảm thấy áp lực và sợ hãi.

Sự trưởng thành của Mai Lộ Lộ hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của gã.  

Mới chỉ năm năm, cô bé năm nào đã lên cấp ba. Điều đó có nghĩa là: cô đã nhảy lớp hai lần.  

Dư Minh chợt nhớ lại, lúc mới đến đây, gã đã nghe người ta nói về một học sinh xuất sắc ở trường này. Học sinh đó đã nhảy hai lớp, vượt cấp thi vào cấp ba, thậm chí không cần thi thể dục vẫn vượt qua điểm chuẩn của trường THPT số 1.  

Khi đó, các giáo viên khác đều cảm thán, trường THPT số 1 thật may mắn khi có được học sinh này.  

Gã chưa bao giờ nghĩ, người đó lại là Mai Lộ Lộ.  

Dư Minh cố trấn tĩnh: “Các em muốn cảm ơn ai?”  

Mai Lộ Lộ đưa micro cho Lý Y Nhiên, ra hiệu cô bạn nhanh chóng đọc bài phát biểu đã thuộc từ hôm qua.  

Lý Y Nhiên thoáng sững sờ, sau đó vội vàng cầm lấy: “Tôi đã nghiên cứu về con người và phát hiện ra rằng, một số thứ chúng ta có sẵn từ khi sinh ra, ví dụ như bản năng bú sữa mẹ. Đúng vậy, thứ duy nhất chúng ta biết mà không cần học chính là điều này. Còn bây giờ, tôi đã trở thành một học sinh xuất sắc. Tôi học giỏi, giao tiếp tốt, tuy kỹ năng sống không quá xuất sắc nhưng vẫn có thể tự lo cho bản thân. Từ một đứa trẻ không biết gì đến ngày hôm nay, mẹ tôi vẫn luôn ở bên tôi. Mẹ dạy tôi cầm đũa, dạy tôi đi đường, dạy tôi làm bài tập, dạy tôi cách cư xử. Hồi nhỏ, thế giới của tôi chỉ có mẹ. Tôi luôn nghi ngờ, có lẽ vì tôi quá yêu mẹ, cũng vì tôi quá đáng yêu nên mẹ mới có thể chịu đựng được tôi của hiện tại…”  

“Mẹ ơi, con không chắc rằng ngày tháng sau này con không thể đảm bảo rằng tất cả mọi việc của con đều có thể cùng quan điểm với mẹ, vì môi trường trưởng thành của chúng ta không giống nhau. Con muốn nói với mẹ rằng, mẹ đã rất cố gắng để tạo ra một môi trường khác cho con, và mẹ đã thành công. Con cũng đã dần trở thành một người hoàn toàn khác mẹ. Có thể sau này mẹ con mình sẽ tiếp tục cãi nhau, nhưng con muốn mẹ biết: con yêu mẹ, cảm ơn mẹ vì tất cả.”  

Bài phát biểu vốn rất cảm động, nhưng Lý Y Nhiên lại đọc quá nhanh, cô nói xong liền nhanh chóng đưa mic cho Mai Lộ Lộ.

Trông cứ như đang chạy theo quy trình vậy.

“Bạn học Mai Lộ Lộ, em muốn cảm ơn ai?”  

Mai Lộ Lộ cầm micro, đột nhiên bật cười: “Đương nhiên là ‘Luật Bảo vệ Trẻ vị thành niên’ và ‘Bộ luật Hình sự’.”  

Dư Minh không nói gì, người dẫn chương trình thì sững sờ.  

Mai Lộ Lộ tiếp tục: “Cảm ơn hai bộ luật này đã giúp tôi hiểu rằng, người đúng luôn là tôi. Điều này mang lại cho tôi niềm tin mãnh liệt.”  

“Điều 21 của ‘Luật Bảo vệ Trẻ vị thành niên’ quy định rằng, giáo viên không được phép xúc phạm nhân phẩm học sinh, không được bạo hành hay có hành vi xâm phạm nhân cách. Dù cho luật này chưa có biện pháp bảo vệ cụ thể đối với nạn quấy rối và xâm hại tình dục trẻ em, nhưng may mắn là ‘Bộ luật Hình sự’ đã có những điều khoản trừng phạt thích đáng.”  

“Điều 237 của ‘Bộ luật Hình sự’ quy định: Quấy rối phụ nữ có thể bị phạt tù đến 5 năm. Nếu phạm tội ở nơi công cộng hoặc có tổ chức, mức phạt tối thiểu là 5 năm. Nếu nạn nhân là trẻ em, mức phạt sẽ nghiêm khắc hơn.”  Mai Lộ Lộ mỉm cười, cầm micro nói với các bạn bên dưới: “Xin lỗi nhé, hình như tôi vấy bẩn tâm hồn trong sáng của các bạn rồi. Các cậu còn nhỏ, những chuyện này không thể nói ra công khai, bây giờ các cậu chưa nên nghe, các cậu quá ngây thơ, hãy tập trung học hành đi, yên tâm, pháp luật hình sự sẽ bảo vệ chúng ta, còn về chuyện tình dục? Đợi đến khi các cậu trưởng thành, các cậu sẽ hiểu.”

Cô gái nổi loạn và rực rỡ đứng đó đang làm chủ toàn bộ khán đài.

Cô nhìn Dư Minh: “Đúng không, thầy Dư? Thầy thấy em nói đúng không?”  

Sau một khoảnh lặng ngắn ngủi, không biết từ đâu có tiếng vỗ tay vang lên, ngay sau đó là tiếng vỗ tay ầm ầm như sóng biển kéo đến.

***

Lời của tác giả:

Năm nay, “Luật Bảo vệ trẻ vị thành niên” đã bổ sung Điều 40 yêu cầu các trường học và nhà trẻ phải thiết lập hệ thống công tác phòng ngừa xâm hại tình dục, quấy rối tình dục trẻ vị thành niên. Đối với hành vi xâm hại tình dục, quấy rối tình dục trẻ vị thành niên và các hành vi vi phạm pháp luật khác, các trường học và nhà trẻ không được che giấu, mà phải kịp thời báo cáo cho cơ quan công an và các cơ quan quản lý giáo dục, đồng thời phối hợp với các cơ quan liên quan xử lý theo pháp luật. Tuy nhiên, thời gian trong văn bản không phải là năm nay, nên tôi vẫn viết theo những gì đã ghi năm đó. Cuối cùng thì Mai Lộ Lộ thật sự đã trở nên xuất sắc và nổi bật rồi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...