Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Gặp Cô Ấy - Thành Nam Hoa Khai

Chương 11: Cô nhất định phải trưởng thành



Giáo viên chủ nhiệm cũng không rõ tại sao tiểu Mai lại nôn ra đấy. Dù nói mình là người đã phạt cô bé đứng ngoài lớp, nhưng khi nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt, đôi mắt chẳng còn chút ánh sáng nào, và cả dáng vẻ ngang bướng khó bảo trước đây đã mất của Mai Lộ Lộ, thì đáy lòng cô giáo lại dâng lên chút thương xót. 

“Dọn sạch chỗ này rồi quay lại lớp. Sau giờ học, đến văn phòng gặp cô.”  

Mặc dù không thích giáo viên chủ nhiệm, từ trước đến nay chưa bao giờ thích được, tuy nhiên lần này Mai Lộ Lộ không hề phản kháng. Cô lặng lẽ dọn sạch chỗ nôn rồi quay lại chỗ ngồi trong lớp.  

Trong lớp, giáo viên vẫn giảng bài trên bục giảng, Mai Lộ Lộ ngồi ở chỗ. Thế nhưng cô không nghe lọt được một chữ nào, dù chỉ là nửa chữ.  

Sau khi giờ học kết thúc, giáo viên chủ nhiệm gọi cô vào văn phòng.  

“Trong đầu em đang nghĩ gì thế?” Giáo viên không quở trách mà chỉ hỏi.  

Nhưng Mai Lộ Lộ không muốn trả lời, cô cảm giác như miệng mình nặng trĩu. Ngày xưa cô luôn rất thích thể hiện bản thân, nhưng giờ đây, cô không muốn nói gì cả.  

“Những chuyện khác cô không can thiệp, nhưng em vẫn phải cố gắng học hành.” Giáo viên thở dài. Con người đúng là sinh vật cực kỳ lạ lùng, trước đây cô rất ghét bé học trò lúc nào cũng ngang ngược này, cứ như thể giỏi giang là có thể làm gì cũng được.  

Thái độ tự mãn, kiêu căng của cô bé từng là hình mẫu tiêu cực mà cô hay lấy để răn dạy lớp. 

Nhưng bây giờ, khi cô bé trở nên trầm lặng, không khác gì những bé gái khác ở trấn, âm thầm chịu đựng tất cả, thì trong lòng cô lại thấy không thoải mái.  

“Em còn nhỏ, mắc sai lầm là chuyện khó tránh. Sai thì nhận lỗi rồi mọi chuyện sẽ qua thôi. Em đến xin lỗi thầy Dư, nếu sau này có bạn nào trêu chọc em, cứ đến nói với cô.”  

Mai Lộ Lộ ngẩng đầu nhìn giáo viên chủ nhiệm. Đây là lần đầu tiên cô nghiêm túc nhìn người phụ nữ này đến vậy. Thì ra, cô giáo cũng có thể nhẹ nhàng nói chuyện với cô như thế.  

Đúng lúc đó, thầy Dư bước vào. Ý định của giáo viên chủ nhiệm là muốn cô xin lỗi để coi như là khép lại chuyện cũ, đồng thời có được tiếng tốt là “biết sửa sai”.  

Thầy Dư bước vào, gã vẫn mặc chiếc áo sơ mi xám, cả người toát lên vẻ sạch sẽ thoang thoảng mùi bột giặt. Khi đi ngang qua tiểu Mai, gã còn đùa với giáo viên chủ nhiệm: “Mai Lộ Lộ lại không nộp bài tập à? Cứ như thế này thì không ổn đâu.”  

Cứ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra vậy.  

Giáo viên chủ nhiệm lên tiếng: “Trẻ con ít va chạm cuộc sống mà…”  

Mai Lộ Lộ nghe thấy lời của giáo viên chủ nhiệm nhưng trong lòng không nghĩ gì cả, cô chỉ cảm thấy dạ dày mình lại hơi khó chịu. Một giây sau, cảm giác quen thuộc dâng lên, cô vội chạy qua một bên, cúi người xuống bên cạnh thùng rác rồi bắt đầu nôn.  

Sau khi nôn xong, mặc cho tiếng gọi của giáo viên, cô bé cầm thùng rác ra khỏi văn phòng.  

Ngoài sân trường có một con sông, cô đến bên bờ sông rửa thùng rác. Nước sông trước mặt chảy xiết, phát ra âm thanh ào ào. Cô không muốn quay lại trường nữa.  

Tiểu Mai ngồi trên một tảng đá lớn, đột nhiên cô rất muốn được trở thành dòng sông nhỏ này, chẳng cần phải nghĩ ngợi gì, chỉ cần chảy mãi về phía trước là được.  

Trong tâm hồn cô, có điều gì đó không giống với những người khác.  

Dù mẹ luôn cho rằng cô không bằng những bé gái khác trong trấn, lần nào mẹ cũng lấy họ ra để mắng cô.  

Nhưng cô không quan tâm, vì trong lòng cô, người có thể so sánh với cô là những cậu con trai kia.  

Cô thông minh hơn, giỏi giang hơn họ, vì thế cô mới tự hào và không sợ điều gì như thế.  

Cô bé thuở ấy giống như một dòng sông sạch sẽ cuộn trào, nôn nóng muốn chảy về phương xa. Còn tiếng vượn kêu hai bên bờ sông gì đó, cô chưa bao giờ quan tâm.  

Trong lòng cô, ở cuối dòng sông nhỏ, cô sẽ thi đỗ đại học, sẽ trở thành những người xuất hiện trên tivi, sẽ làm nên thành tựu lớn lao.  

Thật ra cô cũng không biết rốt cuộc đại học là gì, chỉ nghe người lớn trong trấn khen ngợi con trai nhà nọ đỗ đại học, tự hào biết bao nhiêu.  

Thế là, thi đỗ đại học và việc học hành trở thành một biểu tượng, một biểu tượng có thể chất chứa tình cảm mãnh liệt và kỳ vọng dành cho tương lai của cô.  

Nhưng một ngày kia, dòng sông nhỏ bị chặn lại. Nước sông ào ào chảy xuôi xuống đến đây không thể tiến thêm, nó chỉ có thể liên tục đập vào chướng ngại vật chặn lối phía trước.  

Tối hôm đó, Lý Cầm mới tìm thấy Mai Lộ Lộ bên bờ sông. Cô nằm trên một tảng đá lớn, đã ngủ thiếp đi.  

Kể từ ngày hôm đó, Mai Lộ Lộ bắt đầu trốn học.

Buổi sáng, cô cùng em trai đến trường, nhưng rất nhanh sau đó, cô lại lén trèo tường ra ngoài đi đến bên bờ sông. 

Lý Cầm nhận được thông báo từ trường học thì đã đánh mắng cô, nhưng cô vẫn không thay đổi.  

Nhà trường cũng bó tay, chỉ có thể tạm thời cho cô nghỉ học, đợi tình hình tốt hơn thì quay lại học tiếp. Nói là tạm nghỉ học nhưng thực chất là không muốn nhận cô nữa, song vì quy định giáo dục bắt buộc 9 năm nên họ chỉ có thể nói là tạm nghỉ học.  

Từ đó, hầu như ngày nào Mai Lộ Lộ cũng ra bờ sông, cô không nói chuyện với bất kỳ ai. Có khi cô chỉ nhìn dòng nước, có khi lại bẻ cành cây rồi dựng một chiếc lều nho nhỏ bên bờ sông.  

Cô nhận ra, đêm đến cô không còn đái dầm nữa. Nhưng trong giấc mơ, cô luôn nghe thấy tiếng nước sông, dòng sông lấp lánh dưới ánh mặt trời chảy mãi về phía xa.  

Ban đầu Lý Cầm còn đánh mắng, nhốt cô trong phòng, nhưng mọi cách đều vô ích. Cuối cùng, bà chỉ có thể để mặc cô. Cũng may dạo gần đây thằng con trai càng ngày càng ngoan, không chỉ thế, thành tích học tập của nhóc cũng ngày càng tiến bộ.  

Khi Mai Lộ Lộ ngồi bên bờ sông, cô thỉnh thoảng gặp những cậu bé khác. Chỉ cần thấy họ từ xa, cô lập tức tránh đi. Có lần, Mai Lộ Lộ từ đằng xa thấy bọn nó đang chơi ở chỗ lều lá của mình, hôm sau khi quay lại, cô nhìn thấy trên tảng đá gần chiếc lều có hai chữ to đùng…

Con đi3m.

Lúc ở nhà, cô từng nghe người lớn nói: Sau này lớn lên, Mai Lộ Lộ chắc chắn sẽ trở thành gái đi3m.  

Mai Lộ Lộ cầm một viên đá bên cạnh lên, xóa hai chữ đó đi, rồi nằm xuống tảng đá. Dòng sông bên cạnh vẫn chẳng hay biết gì, nó cứ tiếp tục chảy về phía trước.  

Ào ào, ào ào.  

Mai Lộ Lộ nhắm mắt lại, tưởng tượng mình cùng dòng sông chảy về phía trước, chảy qua rừng trúc bên kia, đến một nơi xa xôi vô hình. Ở nơi đó hoa nở khắp nơi, có cảnh sát, có thẩm phán, và không một ai là người xấu.  

Thời gian trôi qua từng ngày, rất nhanh mùa đông đã tới. Mai Lộ Lộ thỉnh thoảng vẫn nghe tin về thầy Dư: Thầy xin nghỉ để tham gia kỳ thi cao học.  

Mai Lộ Lộ ngồi bên bờ sông, chắp tay nhắm mắt cầu nguyện: Đừng đỗ, đừng đỗ, đừng đỗ…  

Rất nhanh sau, thầy Dư trở lại. Kết quả kỳ thi cao học không nhanh có như kết quả tiểu học, chẳng ai biết thầy có đỗ hay không.  

Còn Mai Lộ Lộ, sau hơn ba tháng, cô lại một lần nữa ngồi trong lớp tham gia kỳ thi cuối kỳ.  

Đây là yêu cầu kiên quyết của giáo viên chủ nhiệm. Nếu cô thi kém, chứng tỏ không theo kịp chương trình lớp hai và sẽ phải ở lại lớp.  

Trước đây, tiểu Mai rất thích thi cuối kỳ. Nhưng giờ đây, nhìn bài thi trước mặt, cô phát hiện ra rất nhiều câu mình không biết làm, nhiều chữ không nhận ra, và rất nhiều chỗ trống không biết điền.  

Cô nhìn chằm chằm vào bài thi, trong lòng lại cảm thấy buồn nôn. Cô cố gắng không để mình nôn ra, cúi đầu bắt đầu viết.  

Chỉ trong hơn mười phút, cô đã viết hết những gì mình biết, còn lại tất cả đều không làm được.  

Cô ngồi đó, không biết đang nghĩ gì.  

Ba ngày sau, kết quả kỳ thi cuối kỳ được phát ra. Bài văn của Mai Lộ Lộ được 25 điểm đỏ chói, bài toán khá hơn chút, được 36 điểm.  

Em trai cô đạt 85 và 86 điểm.  

Mẹ cô vui mừng mua một miếng thịt lợn tươi về xào với ớt. Chưa bao giờ cô thấy mẹ mình vui đến vậy.  

Bữa cơm tối, tiểu Mai không nói một lời, mẹ liên tục khen ngợi em trai. Dường như bà hoàn toàn quên mất việc trước đây, với Mai Lộ Lộ, thi đạt dưới 90 điểm đã được coi là phát huy thất thường.  

Buổi tối, Mai Lộ Lộ nằm trong phòng nhưng không tài nào ngủ được. Bên ngoài, cô nghe tiếng mẹ nói chuyện với bà ngoại…  

“Chờ Huy Huy lên cấp hai, chúng ta sẽ chuyển lên thị trấn.”  

“Huy Huy rất thông minh, chỉ là không thích học thôi. Nó học vào là thành tích sẽ tốt ngay. Tương lai của con cũng có hy vọng rồi.”  

“Tiểu Mai lúc trước kiêu ngạo tự mãn quá. Con gái không học nhiều cũng được, học lắm cũng chẳng để làm gì. Chờ Huy Huy có tương lai rồi, vậy thì tiểu Mai cũng có chỗ dựa, gả được cho thằng chồng tốt.”  

Mai Lộ Lộ chỉ lặng lẽ lắng nghe, cô mở to mắt nhìn chiếc màn treo trên đỉnh giường. Không biết bao lâu sau, bên ngoài đã im ắng chẳng còn tiếng, cô ngồi dậy.  

Trong nhà tối đen như mực, Mai Lộ Lộ lần mò lấy cặp sách, sau đó mang ra sân. Ánh trăng chiếu sáng rực cả sân, lúc này cô mới nhận ra mình đã lấy nhầm cặp của em trai.  

Hiếm khi cô quay lại phòng lấy cặp sách của mình. Thay vào đó, cô mở cặp sách em trai rồi lấy sách vở ra.  

Nhưng mà, khi mở sách ra, một cảm xúc lạ lẫm lập tức chiếm lấy cơ thể cô, trong đầu cô hiện lên hình ảnh thầy Dư ôm cô vào lòng, dạy cô nhận mặt chữ.

Cô lại nôn khan một lần nữa.

Tiểu Mai cắn mạnh vào tay mình, cơn đau ập đến, dường như nhờ đó mà cô không còn cảm thấy buồn nôn hoa mắt như thế nữa, vậy là lúc này cô mới bắt đầu nhìn vào từng chữ một. Khi mở sách, có một thứ rơi từ trong sách ra. Tiểu Mai cúi xuống, cô nhìn thấy bài thi của em trai mình.

Em trai thi được 85 điểm.

Cô không kiềm chế được mà bật khóc.

Ban đầu chỉ là tiếng nhỏ nghẹn ngào, sau đó cô ôm chặt cánh tay rồi bắt đầu khóc lớn.

Mai này cô phải thi đại học.

Đó là ước mơ của cô, là điều duy nhất sạch sẽ trong trái tim cô, là điều khiến cô cảm thấy mình khác biệt với tất cả mọi người.

Nhưng cô cảm thấy mình sẽ không có cơ hội vào đại học, và cũng không có tương lai nữa.

Trong phòng thẩm vấn, cảnh sát Lý nghe câu chuyện, bà cảm thấy như thể mình đang đồng cảm với cô bé ngày xưa ấy.

Bà không biết khi bà rời đi rồi thì Mai Lộ Lộ đã phải trải qua nhiều thứ như thế.

“Rồi rất nhanh, tin xấu hơn lại đến, lời cầu nguyện của tôi không có hiệu quả, tên súc sinh đó đã đỗ cao học.”

“Mấy người đã từng trải qua cảm giác này chưa? Sau khi bị tổn thương, kẻ làm hại mình lại càng thành công, càng rực rỡ, còn mình thì không thể thoát ra. Lúc đó tôi chỉ có thể nghe tiếng nước sông hết lần này đến lần khác để vơi đi nỗi đau.”

Trong ký ức, cô nằm trên tảng đá, nghe tiếng nước chảy về phía xa. Nhưng rất nhanh sau đó âm thanh của dòng sông bắt đầu có nhiều âm thanh khác.

Mai Lộ Lộ đứng dậy, cô thấy mấy thằng nhóc đang tụ tập ở bãi sông bên kia, không biết đang làm gì.

Vốn dĩ tiểu Mai định bỏ đi, nhưng cô lại bất chợt nghe thấy một âm thanh nhỏ khác.

Tiếng chó con?

Mai Lộ Lộ nhìn sang bên đó. Cô thấy một con chó con màu đen đang vẫy đuôi theo sau mấy thằng nhóc đó.

Một cậu bé trong đám ấy không cẩn thận đá vào con chó, nhưng con chó không để ý, vẫn vẫy đuôi đi theo.

Những cậu bé 9-10 tuổi đang đúng ở độ thích những trò chơi k1ch thích. Đây là một con chó hoang, khi bọn nó thấy con chó con, con chó con lập tức đi theo bọn nó.

Mấy thằng nhóc bàn bạc một lúc, cuối cùng quyết định chơi một trò chơi.

Bọn nó ném đồ xuống sông rồi bảo chó con đi nhặt, con chó con vẫy đuôi đi nhặt đồ.

Sau vài lượt, con chó con vẫn tiếp tục chạy đi nhặt.

Mai Lộ Lộ nhìn cảnh tượng này thì lại bắt đầu cảm thấy buồn nôn, cô không muốn xem nữa, nên quay người bước đi theo hướng khác.

Mới đi được vài chục mét, cô bất chợt nghe thấy tiếng chó sủa rất chói tai.

Tiểu Mai quay lại, cô thấy mấy thằng nhóc không hiểu sao lại nổi giận. Hai thằng nhóc đứng gần đó, một thằng đang cầm đá ném vào đầu chó, còn một thằng thì giữ chân chó.

Con chó quá nhỏ, nó chỉ có thể vùng vẫy và kêu lên. Nó muốn chạy trốn nhưng lại không thể.

“Đợi khi tôi hoàn hồn lại thì tôi đã đè lũ nhóc xuống đất rồi đánh rồi.” Trong phòng thẩm vấn, người phụ nữ nói: “Cảnh tượng đó làm tôi bị kích động, lúc đó tôi còn quá nhỏ, có lẽ không thể lý giải tại sao mình lại bị kích động như vậy.”

“Tại sao phải bắt nạt con chó con chứ? Tại sao lại bắt nạt con chó con? Bởi vì con chó con dễ bắt nạt sao?” Tiểu Mai giận dữ gầm lên.

Cô như một con thú hoang, ba thằng nhóc không thể giữ nổi cô. Lúc đánh nhau tóc cô bị tuột ra, khiến cô trông càng điên loạn hơn.

Tay và miệng hai thằng nhóc trong đám đó bị đau, bọn nó khóc òa lên, lúc ấy cô mới dừng lại.

Mai Lộ Lộ đứng dậy, giận dữ nhìn bọn nó. Mấy thằng nhóc bị ánh mắt dữ dằn của cô doạ sợ.

Mai Lộ Lộ nói: “Nếu bọn mày dám mách lẻo, từ nay tao gặp lần nào thì sẽ đánh lần đó. Bọn mày biết tao đang nói thật, mách lẻo cũng vô ích thôi, tao không sợ bị đánh. Nếu ở nhà tao bị đánh, thế thì tao nhất định sẽ trả lại gấp đôi cho bọn mày.”

Lời nói dù hung dữ nhưng vẫn có lý nhất định, song trên thực tế cô vẫn chỉ là một cô bé, không có đủ can đảm như thế. Cuối cùng cô quay người chạy mất.

Mấy ngày tiếp theo, Mai Lộ Lộ thỉnh thoảng gặp lại mấy thằng nhóc đó, nhưng dường như bọn nó không mách lẻo thật, mà ngược lại còn tránh xa cô.

Chưa đầy vài ngày, trường học đã truyền tai nhau tin thầy Dư sắp rời đi, gã đã đỗ cao học và sẽ đi học ngoài trường.

Nhà trường tổ chức một buổi tiệc chia tay cho gã, học sinh tặng hắn rất nhiều hoa.

Giáo viên chủ nhiệm kéo Mai Lộ Lộ vào văn phòng, nói: “Mai Lộ Lộ, cô biết em vẫn còn tức giận vì chuyện đó, nhưng em không thể lấy cả cuộc đời mình ra đùa giỡn được.”

Mai Lộ Lộ nhìn giáo viên chủ nhiệm, giờ đây cô không còn ghét cô ấy nữa.

“Ai ai cũng sẽ mắc sai lầm, chỉ cần xin lỗi là được, thầy Dư chắc chắn sẽ tha thứ cho em. Sau này thầy Dư đi học cao học rồi, có thể sẽ không gặp lại thầy nữa. Khi em lớn lên, em sẽ luôn hối hận vì đã làm sai mà không kịp xin lỗi.”

Mai Lộ Lộ suy nghĩ một lát, cảm thấy lời này có lý, nếu không làm gì bây giờ, sau này nhất định sẽ hối hận.

Tiểu Mai nhìn thấy đám bạn học đang chia tay người kia, người đàn ông ấy được hoa tươi và lời khen ngợi tán dươi của tất cả mọi người bao quanh. Hôm nay gã mặc một chiếc áo phao trắng, trông rất đắt tiền.

Mai Lộ Lộ đi về phía người đó, nhưng không dừng lại giữa đám đông mà đi thẳng lên tầng 2.

Chẳng bao lâu sau, một chậu nước bẩn từ trên trời đổ xuống, thầy Dư ở dưới tầng biến thành con chuột lột nhem nhuốc.

Mọi người ngẩng đầu lên thì thấy Mai Lộ Lộ – cô bé đã ngoan ngoãn suốt một học kỳ.

Cô đứng trên tầng hai, nửa người ở ngoài cửa sổ, trong tay cầm một cái chậu, trông vô cùng ngang ngược ương bướng.

Tiểu Mai nhìn người đàn ông dưới tầng, cảm thấy gã xấu xí vô cùng, giống hệt như những thằng nhóc bên bờ sông đã bắt nạt con chó con.

“Dư Minh, bây giờ tất cả mọi người đang khen ngợi ông, nhưng ông và tôi đều biết ông là kẻ xấu, ông là kẻ xấu lớn. Một ngày nào đó, tất cả những chuyện bẩn thỉu của ông sẽ bị mọi người biết, mọi người sẽ biết ông là loại người gì.” Trước con mắt chứng kiến của bao người, Mai Lộ Lộ lớn tiếng nói.

Cô bé nhỏ tuổi nhưng miệng lưỡi đã sắc bén, trong mắt chỉ có thù hận, cả cơ thể căng cứng. Không một người lớn nào chịu tin tưởng và giúp đỡ cô, cô chỉ muốn mình có thể lớn lên ngay lập tức, trở thành một người lớn có thể chống lại người đàn ông này.

Dư Minh có lẽ đã giả vờ lâu đến mức bản thân gã cũng nghĩ mình là người tốt, cộng thêm niềm vui khi đỗ cao học, lúc này gã vẫn nói: “Em quá trớn quá rồi đấy. Thầy không phải là kẻ xấu.”

Hiệu trưởng đứng bên cạnh mặt đã đen lại: “Mai Lộ Lộ, em xuống đây ngay!”

Mai Lộ Lộ không nghe mà tiếp tục nói với Dư Minh: “Ông là kẻ xấu. Không phải vì mọi người nói ông là người tốt mà ông là người tốt đâu. Họ đều sai, họ vốn dĩ không thông minh.”

Cô đứng đó, đứng trên mảnh đất cằn cỗi này, trong cơ thể mới chín tuổi nhưng như thể là xương sống không thể bẻ gãy. Con thú hoang ẩn nấp trong cơ thể cô cuối cùng đã tỉnh dậy, cô nhìn xuống tất cả mọi người.

“Một ngày nào đó, tôi sẽ lớn lên, tôi sẽ trở thành một người lớn. Lúc đó tôi sẽ là một thẩm phán, tôi sẽ tự mình tuyên án ông có tội.”

Sự giả tạo trong khoảng thời gian này của Dư Minh cuối cùng cũng không thể duy trì được nữa, cô bé chín tuổi này giống như một ác ma. Giờ đây gã đã đỗ cao học, gã đã có một cuộc sống mới, đạt được bước tiến mới. Thế nên lời đe doạ của một học sinh tiểu học ở một trấn nhỏ xa xôi, gã hoàn toàn không để ý.

Trong mắt gã, tiểu Mai chỉ là một đứa học sinh tiểu học không biết trời cao đất dày, học một ít kiến thức tiểu học, thành tích tốt chút đã tưởng mình là giỏi lắm hả? Huống chi giờ thành tích của cô đã càng ngày càng kém rồi.

“Vậy thì thầy đợi em.” Dư Minh cười nhạo, quần áo của gã đã bị ướt, tâm tình vui vẻ cả ngày hỏng bét hết, gã vội vàng quay về phòng giáo viên thay đồ.

Trong mắt gã, gã đã chịu đủ khổ sở vì “con bé thần kinh” này rồi.

Dư Minh thay đồ xong đi ra, không chào tạm biệt mọi người mà lên xe taxi ngay.

Trấn nhỏ nghèo nàn lạc hậu và cô bé này ngày càng xa vời với gã.

Nhưng gã không biết, cô bé ấy đứng bên vệ đường tiễn gã, nhìn chiếc xe taxi rời khỏi thị trấn. Cô nhìn chiếc xe chở con quái vật đi đến thị trấn – nơi mà cô muốn đến nhất.

Một ngày nào đó, tất cả mọi người sẽ biết sự thật. Cô sẽ tuyên gã có tội, khiến mọi người biết được bộ mặt xấu xí của gã.

Mùa đông đó, gió chiều thổi lá khô bay loạn khắp đường, mây đen phủ kín, cơn mưa lớn sắp đến.

Mai Lộ Lộ ngẩng đầu lên, chốc lát sau, mưa lớn đổ xuống.

Tiểu Mai chín tuổi đứng trong cơn mưa, để nước mưa táp vào mặt. Cô nắm chặt tay lại, ý chí chiến đấu dâng lên trong lòng còn mạnh mẽ hơn cả ước mơ thi đại học trước kia.

Cô nhất định phải giỏi hơn người này, cô nhất định phải lớn lên thành người giỏi nhất, rồi trả thù cho chính mình.

Trả thù!

“Đây là động cơ giết anh ta của cô sao?” Trong phòng thẩm vấn, cảnh sát Lý hỏi.

Người phụ nữ lắc đầu: “Lúc nhỏ tôi không nghĩ đến việc giết gã, lúc đó tôi chỉ muốn tất cả mọi người đều mắng gã rồi xin lỗi tôi thôi.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...