Gặp Cô Ấy - Thành Nam Hoa Khai
Chương 10: Di chứng sau chấn thương
“Vậy đoạn ký ức đau khổ đó chính là ký ức mà cô đã uống MLL530 để xóa đi, đúng không?” Trong phòng thẩm vấn, lần đầu tiên cảnh sát Lý nghiêm túc nhìn người phụ nữ trước mặt đến vậy, như thể đang nhìn xuyên qua cơ thể xa lạ này để tìm lại cô bé quen thuộc ngày xưa.
Người phụ nữ nhìn thẳng vào mắt bà: “Không chỉ những ký ức đau khổ đó.”
“Thứ tôi muốn xóa không chỉ là ký ức đau khổ.” Ánh mắt người phụ nữ bắt đầu mơ màng: “Mà còn cả niềm vui ngu ngốc ấy nữa.”
“Trong ký ức, tôi giống như kẻ thiểu năng, hoàn toàn không biết gì về tên súc sinh buồn nôn ấy. Tôi coi gã là bậc cha chú mà bản thân tôn trọng, thậm chí còn cố gắng lấy lòng gã. Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó, khi ấy vui vẻ bao nhiêu thì ngày tháng sau này nhớ lại thì càng ghê tởm bấy nhiêu.”
Từ khi tiểu Mai quyết định muốn vào lớp thầy Dư, cô không leo cây chơi nữa mà bắt đầu đi khắp phố này ngõ kia để tìm những thứ có thể bán được.
Cô muốn vào lớp thầy Dư, muốn kiếm tiền, có tiền rồi là quyên góp được.
Nhưng kiếm tiền không dễ, vì những công việc có thể kiếm được tiền đều đã bị người lớn làm hết. Nhưng may là tiểu Mai học rất giỏi, thi là đạt điểm tối đa.
Tan học, tiểu Mai chạy vụt ra ngoài, lao đến văn phòng của thầy Dư: “Thầy ơi, em thi được điểm tối đa rồi!”
“Em đỉnh ghê ta, đây là phần thưởng cho em.” Thầy Dư lấy một chiếc bút màu xanh lá cây từ trong ngăn kéo ra, chiếc bút rất đẹp, đầu bút là một bông hoa hải đường màu trắng.
Mai Lộ Lộ cầm chiếc bút, vui mừng khôn xiết, trong lòng háo hức muốn đáp lại điều gì đó.
Vì thế chiều hôm đó khi trường học không còn ai, cô đã gõ cửa phòng ký túc xá của thầy Dư.
Thầy Dư mở cửa thì thấy tiểu Mai xắn quần lên tận đầu gối, tay cầm một xâu cá trê đầu vàng được xâu bằng lá cỏ.
“Thầy ơi, em cho thầy này! Em bắt ở sông đó.” Tiểu Mai vốn định mang một miếng thịt gác bếp tặng thầy Dư, trước đây mẹ cô cũng từng tặng cho giáo viên chủ nhiệm.
Nhưng mẹ không đồng ý, nói là thầy Dư không phải là giáo viên dạy chính.
Thế là tiểu Mai tự mình ra sông bắt cá.
Tiểu Mai vẫn chưa thả ống quần xuống, để lộ đôi chân nhỏ núng nính mập mạp.
Thầy Dư ngẩn người, nhận lấy cá: “Hay để thầy nấu rồi chúng ta cùng ăn nhé?”
Tiểu Mai đưa cá cho thầy, thầy nhận rồi, nên tiểu Mai cực kỳ vui. Sau đó tiểu Mai quay đầu chạy đi.
Tiểu Mai càng ngày càng thích tới lớp 2 chơi, các bạn nữ trong lớp đều thích chơi với cô, ngày nào cũng rất vui.
Thầy Dư đối xử với cô càng tốt hơn, thầy còn mời cô về nhà xem phim, thậm chí cho cô uống coca.
Tiểu Mai muốn xem Totoro mà các bạn khác đều đã xem, nhưng thầy lại cho cô xem một bộ phim điện ảnh tên là Lolita. Cô không hiểu nội dung lắm.
Thỉnh thoảng đang xem phim thì cô ngủ quên mất, nhưng may là thầy chưa bao giờ nói cô gì cả.
Trong phòng thẩm vấn, người phụ nữ nói: “Lúc đó tôi giống như một đứa trẻ chưa được tiêm vắc-xin. Khi virus xâm nhập, cơ thể tôi không có bất kỳ kháng thể nào.”
“Thậm chí tôi còn không nhận ra mọi chuyện diễn ra như thế nào, và cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhưng tất cả mọi người đều bắt đầu cười nhạo tôi.”
“Mai Lộ Lộ, cởi hết quần áo, xấu hổ xấu hổ…”
Đám nhóc nghịch nghợm còn chưa kịp nói hết thì Mai Lộ Lộ đã lao lên đánh nhau với bọn nó.
Tối hôm đó, phụ huynh của mấy cậu bé ấy dẫn con đến nhà Mai Lộ Lộ.
Mai Lộ Lộ bị mẹ kéo ra, bà không thể không cho mọi người một lời giải thích. Mẹ Mai Lộ Lộ cầm roi trúc đánh, cứ liên tục liên tục, bà vừa đánh vừa khóc: “Sao tao lại sinh ra thứ như mày chứ, mày nhìn xem, trong thị trấn có đứa nào giống mày không! Xin lỗi người ta mau.”
Tiểu Mai cứng cổ không chịu quỳ, hung hăng nói: “Con không muốn suốt ngày trông em, bị bọn con trai bắt nạt giống bọn nó! Mẹ đánh chết con cũng được, nhưng con không xin lỗi đâu! Con không sai, là bọn nó sỉ nhục con trước. Trong sách nói, chết vinh còn hơn sống nhục. Chúng nó có thể đánh chết con, nhưng không thể làm nhục con đâu. À quên, bọn nó còn chẳng đánh thắng con nữa mà!”
“Mày còn dám lôi sách ra mà nói à! Mới học được hai ngày mà đã giỏi lắm hả!” Lý Cầm càng đánh mạnh hơn.
“Cách cô đối mặt với đau khổ là bạo lực.” Cảnh sát Lý kết luận, bà nhớ đến những lần gặp thẩm phán Mai khi trưởng thành. Lúc đó cô không còn nóng nảy nữa, dường như cô đã tìm ra cách để đối phó với áp bức và bất công.
Cô được mệnh danh là “thẩm phán đanh thép” trong giới. Nhưng những ai từng tiếp xúc với Mai Lộ Lộ đều nói, dù trên toà cô cứng rắn mạnh mẽ là vậy, song ngoài đời, cô lại là người cực kỳ rất dịu dàng và lịch sự.
Thẩm phán Mai nổi tiếng trong công chúng chủ yếu vì những bản án về các vụ hiếp dâm hay xâm hại tình dục trẻ em. Đã ba lần cô bị cánh mày râu khiếu nại kháng nghị, họ nói cô thù ghét đàn ông. Tuy nhiên cơ quan tư pháp không bị dư luận ràng buộc, họ vẫn bảo vệ cô.
Thế là một nhóm người kéo nhau đến tòa án nơi thẩm phán Mai làm việc để gây rối.
Cô bước ra khỏi tòa án, đứng giữa đám đông. Rõ ràng chưa nói gì nhưng khí chất của cô đã áp đảo cả nhóm người đó, thậm chí họ còn phải lùi lại một bước.
Một người đàn ông trong đám đông hỏi thẩm phán Mai tại sao các bản án của cô lại nặng hơn nhiều so với các thẩm phán khác, có phải cô thù ghét đàn ông hay không.
Cô không tức giận, chỉ hỏi lại: “Tôi nghiêm túc tuân theo luật pháp để đưa ra phán quyết, không phải anh nên đi hỏi những thẩm phán khác là tại sao các bản án của họ lại nhẹ hơn tôi nhiều như thế hả?”
Lúc đó, công chúng mới nhận ra rằng, trong án hiếp dâm, đa số phán quyết của án thường chỉ từ ba đến bốn năm, thậm chí nhiều vụ hiếp dâm trẻ em cũng chỉ bị phán bốn năm. Nhưng chuyện khiến người ta căm phẫn nhất là, có tên súc sinh đã hiếp dâm và sát hại một bé gái, song hắn chỉ bị kết án mười năm. Chưa đầy ba năm sau khi ra tù, hắn lại tiếp tục phạm tội hiếp dâm một bé gái khác. Và lần này thậm chí hắn chỉ bị phán có hai năm, rồi lại chưa đầy vài năm sau khi ra tù, hắn tiếp tục phạm tội hiếp dâm và sát hại một bé gái nữa.
Còn có cả những viện kiểm sát đi cho phép kẻ gây án hòa giải với nạn nhân, và đến nỗi chính viện kiểm sát còn nhận cờ thưởng từ gia đình hung thủ, sau đó tự hào chụp ảnh đăng lên để tuyên truyền.
Nếu là hồi nhỏ, có lẽ cô đã đánh nhau với những người đó rồi.
Cảnh sát Lý hoàn hồn, bà lại nhìn người phụ nữ.
Người phụ nữ suy nghĩ một lúc rồi nói: “Lúc đó tôi không biết cách giải tỏa sự tức giận và uất ức trong lòng, điều duy nhất tôi có thể làm là trút hết ra ngoài. Ai chọc tôi không vui, tôi sẽ khiến họ không vui hơn gấp bội.”
“Giống như hồi nhỏ vậy, mẹ tôi trọng nam khinh nữ, tôi không thể chịu đựng được. Vì thế tôi muốn chọc tức bà ấy, tôi cố tình không nhường em trai, thậm chí còn đánh nhau với nó.”
“Cảm giác đó giống như trong cơ thể tôi ẩn giấu một con thú hoang, khi nó tức giận, tôi không thể kiểm soát được nó, chỉ có thể để mặc nó tung hoành, phát ti3t cảm xúc.”
Cảnh sát Lý không còn làm qua loa hình thức như trước nữa mà nghiêm túc lắng nghe cô nói.
“Vậy, cô đã lớn lên trong sự căm phẫn như thế?”
“Cũng không phải tất cả đều vậy, có đôi khi tôi cũng bị đánh gục hoàn toàn. Giống như tất cả sức lực trong cơ thể đều bị rút cạn, con thú lúc nào cũng phẫn nộ trong cơ thể cuối cùng đã cúi đầu, nó không còn gầm thét nữa, mặc kệ người ta giẫm đạp xem thường.”
Những lời nói của cô đã kéo tất cả mọi người trở lại hai mươi mấy năm trước.
Ngày hôm đó, thị trấn mưa phùn rả rích.
Khi cảnh sát rời đi, nữ cảnh sát trẻ nói với mẹ của tiểu Mai: “Hãy giao tiếp nhiều hơn với con bé, đừng trách mắng con bé vì chuyện này.”
Trên thực tế, Lý Cầm không đánh hay mắng tiểu Mai. Khi bà về đến nhà, tiểu Mai đang ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ trong phòng khách, lần đầu tiên im lặng đến vậy.
Tiểu Mai chưa bao giờ là một cô bé yên lặng ngoan ngoãn. Cho dù xảy ra chuyện đáng xấu hổ như thế, nhưng tiểu Mai vẫn mạnh mẽ, cả người toàn gai góc, ai chọc tức cô một cái là cô nhất định sẽ khiến đối phương phải trả giá.
Dù bị đánh thì cô cũng không chịu xin lỗi, vì trong lòng cô, chết vinh còn hơn sống nhục!
Lý Cầm đi vào, sau đó ngồi xuống bên cạnh.
Bà thử dò hỏi: “Lần này con cũng rút ra bài học rồi chứ?”
Nếu là trước đây, tiểu Mai chắc chắn sẽ ngẩng đầu lên, rồi nhìn chằm chằm vào bà, cuối cùng nổi loạn nói: “Không phải lỗi của con, con cần gì phải rút bài học?”
Nhưng bây giờ, tiểu Mai không cãi lại nữa. Cô cúi đầu xuống, không ai biết là cô có khóc hay không.
Lý Cầm thở dài, cuối cùng đứa con gái này của bà cũng biết điều rồi. Sau này con bé sẽ không còn ngang ngược như vậy nữa, và con bé cũng có thể trở thành một cô gái ngoan ngoãn.
Sáng sớm hôm sau, Lý Cầm giao cặp sách của em trai cho Mai Lộ Lộ: “Hôm nay mẹ có việc, hai đứa cùng đi học đi. Nhớ đừng đánh nhau đấy, biết chưa?”
Tiểu Mai nhìn cặp sách của em trai, cô cũng không ném đi mà đeo lên lưng, rồi đi ra ngoài.
Em trai đi theo sau, rất không vui: “Con không muốn đi học cùng chị, các bạn sẽ cười con.”
“Đừng nói linh tinh, các con là chị em, là một gia đình. Chẳng dễ gì mà chị con mới không đánh con nữa, đừng gây chuyện, nếu con mà gây chuyện nữa thì lát nữa chị con đánh con, mẹ cũng không can đâu.”
Em trai liếc Mai Lộ Lộ, rồi hục hặc đi theo sau cô.
Lúc này đúng vào giờ học sinh đến trường, Mai Lộ Lộ đeo một chiếc cặp, tay xách cặp của em trai. Giống như bao người chị khác ở nơi đây, cô dẫn em mình đến trường.
Đó là một hình ảnh hiếm có, bởi cả trấn chưa ai từng thấy Mai Lộ Lộ ngoan ngoãn như vậy.
“Tiểu Mai, dẫn em đi học à?”
Cô chỉ bước thẳng, không nói gì, cũng không quay đầu nhìn người đó.
Người kia không được đáp lại, cười nói: “Như vậy mới đúng chứ, biết sai mà sửa thì sau này sẽ là đứa trẻ ngoan. Đợi con lớn lên, dì Đàm sẽ giới thiệu cho con một người còn tốt hơn thầy Dư!”
Tiểu Mai yên lặng đi qua mấy con phố. Lúc đến trường, tiểu Mai gặp một nhóm nam sinh nghịch ngợm, cả đám cố tình hét về phía cô…
“Mai Lộ Lộ, c ởi sạch quần áo, xấu hổ xấu hổ…”
Mai Lộ Lộ chỉ đi ngang qua bọn họ, không thèm liếc nhìn lấy một lần.
Ở đằng xa, thầy Dư đang cười nói vui vẻ với mấy học sinh. Cuộc sống của gã chẳng vì chuyện đó mà có bất kỳ thay đổi gì, mọi người thậm chí còn đồng cảm với gã, cho rằng gã xui xẻo vì gặp phải một đứa trẻ ranh ma như Mai Lộ Lộ. Rồi họ khen gã rộng lượng, không chấp nhặt gì với Mai Lộ Lộ.
Tiểu Mai nhìn thoáng qua, trong cơ thể cô dâng lên cảm giác mệt mỏi tột cùng, nó kéo cả tâm hồn cô chìm sâu xuống. Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy cơ thể mình nặng nề đến vậy, tựa như… không thể chạy, không thể nhảy được nữa.
Nhưng tất cả mọi người lại ngạc nhiên trước sự thay đổi của cô: cô không gây chuyện nữa, cũng chẳng cãi lời. Song, giờ chỉ còn lại hai vấn đề khiến thầy cô và mẹ cô – Lý Cầm – đau đầu.
Con/Em bảo con/em đã biết ngoan ngoãn nghe lời rồi, vậy sao vẫn thế này?”
Trong phòng thẩm vấn, người phụ nữ đắm chìm trong nỗi đau ấy: “Cơn đau không thể chịu nổi đã hoàn toàn đè bẹp tôi. Trớ trêu thay, mọi người lại khen tôi ngoan ngoãn, họ nói rằng tôi lẽ ra nên như vậy từ lâu rồi mới đúng.”
“Chỉ trừ giáo viên.”
Người phụ nữ nói tiếp: “Bởi vì tôi không nộp bài tập, lên lớp chỉ cần giáo viên ở trên là tôi lại không thể khống chế được mà ngủ gật.”
“Còn ở nhà, tôi phải lén lót thêm đồ dưới chỗ ngủ của mình. Vì tôi không muốn ai biết rằng, dù lớn thế này rồi, tôi vẫn đái dầm.”
“Họ đều nghĩ tôi cố ý. Nhưng không ai biết, tôi thực sự không hề cố ý. Khi ấy chỉ cần nhìn thấy bài tập là tôi đầu váng, hoa mắt, buồn nôn. Chuyện đái dầm lại càng không thể kiểm soát. Đêm nào tôi cũng mơ thấy ác mộng, tỉnh dậy rồi mới phát hiện mình đã đái dầm.”
Cảnh sát Lý nói: “Đó là hội chứng sau chấn thương tâm lý, đúng là không thể kiểm soát được.”
Thực ra, cũng giống như trước đây cô từng phát ti3t bằng bạo lực vậy, tất cả đều là hệ quả của chấn thương tâm lý, và nó là điều mà cô chắc chắn không thể tự mình kiểm soát được.
“Ở trấn nhỏ đó, chẳng ai hiểu chuyện này, mà ngay cả tôi cũng không hiểu nữa là. Tôi như bị giam kín trong một cái kén, thậm chí không biết mình đã bị bọc kín, tôi chỉ cảm thấy ngột ngạt, khó chịu. Nhưng tôi không làm gì được, thế là điểm số của tôi tụt dốc không phanh.”
Trong ký ức…
Giáo viên chủ nhiệm đứng trên bục giảng, chỉ đích danh phê bình: “Mai Lộ Lộ, rốt cuộc là em làm sao? Lại không nộp bài tập nữa?”
Mai Lộ Lộ đứng dậy, im lặng.
“Nếu em cứ thế này, đến năm 10 tuổi vẫn còn học lớp 2! Em còn trâng tráo nói muốn thi đại học, em cứ tốt nghiệp tiểu học trước đi rồi hẵng nói!”
Trước kia, cô sẽ cãi tay đôi với giáo viên ngay trong lớp. Nhưng lần này, cô chỉ đứng đó, để mặc giáo viên trách mắng.
“Ra ngoài đứng! Dù sao em ngồi trong lớp cũng chỉ phí không khí thôi.”
Cô thực sự bước ra ngoài.
Khi Mai Lộ Lộ đứng ngoài hành lang, cô có thể nghe thấy giọng nói ấm áp nhẹ nhàng mang theo ý cười của thầy giáo bên lớp bên cạnh…
“Các em nhìn lên bảng, chữ số hàng đơn vị trừ hàng đơn vị, chữ số hàng chục trừ hàng chục…”
Học sinh hăng hái giơ tay phát biểu. Họ rất thích thầy Dư, vì thầy Dư chưa bao giờ nổi giận, lại còn luôn khen ngợi bọn họ. Ai ai cũng mong được thầy khen, mong được đứng lên trả lời câu hỏi trong giờ học của thầy.
Một cô bé hào hứng đứng lên trả lời, giọng nói trong trẻo: “Thưa thầy, là 2 ạ.”
“Thông minh quá! Đáp án đúng rồi, trừ đi vậy kết quả là 2.”
Tiểu Mai nghe đến đó, dạ dày quặn lên. Cô không kiềm chế được, bắt đầu nôn mửa.
Sau khi nôn xong, cô cúi đầu. Như thể không nghe thấy giọng giáo viên chủ nhiệm, cả thế giới xung quanh dường như sụp đổ.
Đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy mình chẳng khác gì những thứ hôi thối tanh nồng mà mình vừa nôn ra đó, thật khiến người ta ghê tởm.
Cô không còn là học sinh giỏi nhất lớp, không còn là cô bé thông minh nhất trấn, mà chỉ là một đống rác rưởi đầy kinh tởm.
“Cảm giác đó giống như bị ai đó đâm một nhát thật sâu. Vết thương không ngừng chảy máu, đau đớn đến mức bạn phải gào to lên, hy vọng có thể nhận được sự giúp đỡ và chữa trị của người lớn. Nhưng họ lại bịt mắt, bịt miệng bạn, rồi cười đùa bảo rằng đừng có mà nói hươu nói vượn, bạn không hề bị thương. Và thế là vết thương không được chữa trị bắt đầu thối rữa. Bạn ngửi thấy mùi hôi thối bốc lên từ đó, rồi cuối cùng bạn giống như những người xung quanh, cảm thấy mùi hôi ấy là mùi của chính bản thân mình.” Trong phòng thẩm vấn, người phụ nữ tổng kết từ đoạn hồi ức ấy.
Cô bé chín tuổi khi đó không hiểu rằng tất cả những gì xảy ra trên cơ thể mình là di chứng sau chấn thương. Và cô bé cũng không hiểu rằng mùi hôi thối ấy đến từ vết thối rữa trên miệng vết thương. Tuy nhiên, người phụ nữ trưởng thành giờ đây đã nhìn thấu tất cả.