Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Y Đạo Quan Đồ

Chương 292: Vận khí cho phép



Vương Triển và Josephinesóng vai đứng trên gác chuông của nhà thờ lớn St. Paul. Vương Triển nghe tiếng nói trong điện thoại, mỉm cười lắc đầu.
Josephine nói nhỏ: "Hắn vẫn chưa đi à?"
Vương Triển gật đầu, nói: "Rất ngu ngốc, phải không nào?"
Josephine nói: "Em ngược lại cho rằng hắn là một nam nhân rất can đảm!"
Vương Triển cười ha ha, nói: "Dạng người như vậy rất được lòng nữ nhân,chẳng trách Trần Mỹ Lâm lại vứt bỏ ý định giết chết hắn." Hắn ném diđộng vào trong thùng rác, nói với Josephine: "Thông báo cho phía Anhquốc, trong khoang tàu số 7 có hai người mang bệnh độc BFII!" Gã dừnglại một chút rồi nói tiếp: "Không, chắc là ba rồi!"
Josephine có chút kỳ quái nhìn Vương Triển: "Anh không muốn chuyện này thành to ra à?"
Vương Triển nói: "Ở cùng với anh lâu như vậy, chẳng lẽ em vẫn chưa pháthiện anh trước giờ là một người rất có lòng thương người à?" Gã gãi gãicằm Josephine, hôn khẽ lên môi cô ta một cái: "Anh không thích giếtngười!"
...
Sau khi hành khách ra khỏi tàu điện ngầm, cả bến tàu biến thành trốngkhông, Trương Dương ý thức được có chút không đúng, hắn lại một lần nữaấn số điện thoại của Muỗi, Muỗi lúc này cũng đứng ở bên ngoài bến tàuđiện ngầm, nhìn từng chiếc xe quân đội lái vào trong bến, đi tới toàn bộ là quân nhân Anh quốc mặc đồ phòng hộ, đeo mặt nạ phòng độc, Muỗi cầmđiện thoại lên, đi tới một góc vắng người, nói: "Hình như có chút khôngđúng, phía Anh có thể đã biết chuyện bệnh độc rồi, phía trước bến tàuđiện ngầm toàn bộ đều là quân nhân!"
Trương Dương nhíu mày, hắn bắt đầu cảm thấy chuyện này càng lúc càng bất diệu.
Muỗi nói: "Tôi thông tri cho họ là có bom, nhưng chuyện này không đúng.Người của bọn họ tới không phải là bộ đội gỡ bom, nhất định không phải!" Gã dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Nếu như bọn họ biết bên trong tàuđiện ngầm có người bị nhiễm bệnh độc BFII, e rằng sẽ phiền to đấy, bọnhọ sẽ không tiếc bất cứ giá nào tiêu diệt bệnh độc ở trong bến tàu đâu,các người gặp nguy hiểm rồi!"
Trương Dương nói nhỏ: "Có phương pháp trị liệu bệnh độc BFII không?"
Muỗi nói: "Không có, tôi đang thử tìm tư liệu về phương diện này, Trương Dương! Tôi thấy bọn họ còn mau theo máy phun lửa, trời à! Bọn họ muốnhủy diệt cả tàu điện ngầm, anh mau rời khỏi đó đi! Đừng bận tâm đến bọnDạ Oanh nữa!"
Di động của Trương Dương sắp hết pin rồi: "Tôi sẽ không bỏ cuộc đâu, tôi phải cứu họ!"
"Rời khỏi đó rồi hẵng nói, Dạ Oanh biết làm thế nào để tìm tôi..." Muỗicòn chưa nói xong thì điện thoại của Trương Dương đã hết pin.
Muỗi nhìn thấy có quân nhân nhìn về phía mình, vội vàng cúi đầu bước về phía xa.
Trương Dương ném di động đi, lúc này nhìn thấy có hai mươi binh sĩ nướcAnh mặc áo phòng hộ màu trắng đi lên sân ga, bọn họ đề phòng tương đốinghiêm mật, mỗi người đều mang mặt nạ phòng độc, Muỗi nói không sai,người Anh chắc đã biết trong tàu điện ngầm có người bị cảm nhiễm bệnhđộc BFII, bọn họ muốn áp dụng thủ đoạn cực đoan.
Trương Dương nắm quần áo của mình giơ lên, lính bắn tỉa đã nghiêm trậnchờ đợi ngay lập tức bắt được biến hòa này, đạn bắn vỡ kính tàu điệnngầm, bắn lên cái áo, Trương Dương may mắn co tay lại đúng lúc, nếukhông khẳng định sẽ bị đạn bắn trúng. Hắn nhỏ giọng chửi: "Bọn Anh chóchết!"
Lúc này quân nhân Anh quốc lâm thời giơ năm cái đèn pha lên, ánh sáng mạnh tập trung lên tàu điện ngầm.
Trương Dương biết rằng mình đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để chạy trốn, hắnđỡ Lệ Phù và Lý Huệ Tử đặt lên sàn, hắn kéo hai người đã ở vào trạngthái quy thức chạy về phía đuôi tàu điện ngầm.
Binh sĩ đặc chủng Anh quốc toàn thân võ trang bắt đầu chậm rãi tiếp cận tàu điện ngầm.
Trương Dương giật chốt một trái lưu đạn, ném ra sau khoang xe.
Vụ nổ đã hấp dẫn sự chú ý của các binh sĩ đặc chủng, Trương Dương nhânthời cơ hiếm có này kéo Lệ Phù và Lý Huệ tử tiếp tục chạy ra phần đuôicủa tàu, hắn một cước đá mở cửa phần đuôi, dùng áo ngoài cố định chắc Lý Huệ Tử lên lưng mình, sau đó ôm Lệ Phù, nhảy xuống tàu, men theo đườnghầm tối om chạy lên trên, chạy được khoảng hai mươi mét thì lại lấy mộttrái lựu đạn ném về phía tàu điện ngầm.
Vụ nổ khiến cả mặt đất chấn động khe khẽ, Trương Dương vừa chạy vừa chú ý tới động tĩnh ở xung quanh, không lâu sau, lại có mấy bóng người từphía trước bọc đánh về phía này, thấy bóng người của Trương Dương, đốiphương căn bản không thèm hỏi thân phận, lập tức nổ súng xạ kích, Trương Dương giật lùi ra sau rồi né sang một bên, đạn liên tiếp không ngừngbắn lên tường ở xung quanh, tóe ra vô số đốm lửa đẹp mắt.
Trương Dương đặt Lệ Phù xuống, lại tháo Lý Huệ Tử ra, đặt họ ở cạnh hắn, hắn giỏng tai lắng nghe, từ tiếng bước chân có thể nghe ra, có bốnngười đang bọc đánh về phía hắn.
Trương Dương lấy ra trái lưu đạn cuối cùng rồi ném đi, nhân sự yểm hộcủa vụ nổ, hắn từ chỗ nấp lao ra, dùng tốc độ bất khả tư nghị xông tớitrước mặt bốn binh sĩ đặc chủng, tay đấm chân đá, trong nháy mắt đã đánh ngã bốn người, cơi áo phòng hộ trên người đối phương xuống, tháo mặt nạ phòng độc của họ ra, chỗ tốt lớn nhất của chiếc mặt nạ này là có thiếtbị cung cấp dưỡng khí độc lập, đồng thời cung cấp ô xi cho người sử dụng và cũng có thể giúp người sử dụng có thể cách ly với bên ngoài.
Trương Dương đeo mặt nạ lên cho Lệ Phù, rồi mới giải thoát cho cô takhỏi cảnh giới quy tức, Lệ Phù mở mặt ra thì phát hiện mình vẫn chưachết, nhìn đặc chủng binh của Anh nằm ngổn ngang cách đó không xa mớihiểu đã xảy ra chuyện gì.
Trương Dương nói: "Mặc áo phòng hộ vào, chúng ta trước tiên chạy đã rồi hẵng nói!"
Lệ Phù gật đầu, cô ta nhận lấy áo phòng hộ trong tay Trương Dương rồimặc lên, cúi đầu ho khan một tiếng, có thể cảm thấy nhiệt độ cơ thể củamình đã bắt đầu tăng cao, so với Trương Dương, cô ta biết rõ BFII đángsợ như thế nào, cô ta không muốn mình trở thành người gieo rắc bệnh độc.
Trương Dương cũng mặc áo phòng hộ lên, nói với Lệ Phù: "Yên tâm, vừa rồi em và Lý Huệ Tử đều tiến vào trạng thái quy tức, nếu như bệnh độc BFIIđều thông lây lan qua đường hô hấp, vậy thì trạng thái quy tức có thểtạm thời cắt đứt đường lây lan của nó. Mặt nạ phòng độc có thể cách lybọn em với ngoại giới, Vương Triển đã mật báo cho chính phủ Anh quốc,người Anh muốn tiêu diệt chúng ta ở trong tàu điện ngầm, chúng ta phảilập tức đi ngay!"
Trương Dương sau khi mang mặt nạ lên, liền cõng Lý Huệ Tử, Lệ Phù nhặtmột khẩu súng tự động lên, lúc này lại có mấy binh sĩ đặc chủng nước Anh xuyên qua tường lửa do vụ nổ ở tàu điện ngầm gây ra, tiếp tục đuổi vềphía này, Lệ Phù hạ thủ không chút lưu tình, nhấn có súng, dứt khoátnhanh gọn bắn chết hai binh sĩ quân Anh.
Hai người chạy về phía bến Charing, bởi vì bị cảm nhiễm bệnh độc BFF,thể lực của Lệ Phù rõ ràng bị ảnh hưởng cực lớn, trên đường không thểkhông nhiều lần dừng lại nghỉ ngơi.
Phía trước cuối cùng cũng tới cửa ra khẩn cấp, cửa sắt đóng rất chặt,Trương Dương lấy ra kẹo cao su thuốc nổ, dính lên trên cánh cửa, hắn vàLệ Phù tránh sang một bên, theo một tiếng nổ trầm muộn, cửa bị nổ ra,rầm một tiếng rơi xuống đất, Lệ Phù dẫn đầu lao vào cửa khẩn cấp.
Trương Dương chạy theo sau.
Lúc đang men theo cầu thang đi lên. Lệ Phù đột nhiên dừng bước, nói nhỏ: "Trương Dương, em không thể để bệnh độc lây lan ra được, nếu như hếtdưỡng khí, anh phải giết em!"
Ánh mắt của Trương Dương vô cùng kiên định: "Tin anh đi, tất cả đều sẽ tốt thôi!"
...
Văn Quốc Quyền nắm chặt tay vợ, hai người bốn mắt nhìn nhau, hai bên đều nhìn ra sự lo lắng và quan tâm ở trong mắt đối phương, La Tuệ Ninh cười nói: "Yên tâm đi, em không sao cả, lần này may mà có Trương Dương!"
Văn Quốc Quyền gật đầu.
Lúc này Lý Vĩ đi tới cạnh ông ta, nói nhỏ: "Phó thủ tướng Văn, tướng quân Wilson của nước Anh tới cầu kiến!"
Văn Quốc Quyền đứng dậy, nói: "Mời họ tới phòng khách đợi tôi!"
Mục đích đến đây tìm Văn Quốc Quyền của Wilson chính là để thông báochuyện ở bến tàu điện ngầm Charing, sau mấy câu khách sáo, y chuyển đềtài sang chuyện này: "Thủ tướng các hạ, chúng tôi nhận được tình báođáng tin cậy, có ba người Trung Quốc ở bên trong tàu điện ngầm ở bếnCharing, bọn họ đều bị nhiễm bệnh độc BFII, để phòng ngừa bệnh tộckhoách tán, chúng tôi phải áp dụng biện pháp khẩn cấp, hi vọng quý quốccó thể hiểu cho!"
Văn Quốc Quyền ngây ra, ông ta nói khẽ: "Bệnh độc BFII?"
Wilson nói: "Thủ tướng các hạ, căn cứ vào tin tức hiện tại mà chúng tôinắm được, trong đó có hai người có thể là nhân viên tình báo của quýquốc!"
Văn Quốc Quyền ngắt lời lắc đầu, nói: "Tương quân Wilson, tôi nghĩ làngài lầm rồi, chính phủ Trung Quốc chúng tôi trước giờ phản đối bất kỳhành động gián điệp làm hại tới sự an toàn của quốc gia khác, và canthiệp vào chủ quyền của quốc gia khác, hi vọng ngôn luận của ngài chỉ có thể đại biểu cho chính ngài, nếu không tôi sẽ đề xuất kháng nghị vớichính phủ quý quốc!"
Wilson không ngờ phản ứng của Văn Quốc Quyền lại kiên quyết như vậy, ytuy nắm được một số tình huống, nhưng quả thực là không có chứng cứchứng minh rằng người bị nhiễm bệnh độc BFII là đặc công Trung Quốc. Ychỉ là một quân nhân, trên vấn đề xử lý quan hệ quốc tế còn xa mới bằngđược Văn Quốc Quyền. Wilson có chút xấu hổ, nói: "Xin lỗi, tôi chỉ đạibiểu quan điểm cá nhân."
Văn Quốc Quyền hờ hững nói:"Tôi biết Anh quốc cũng giống như Trung Quốc chúng tôi, đều là quốc giacho phép tự do ngôn luận, nhưng có một số lời không thể tùy tiện nóibừa, đặc biệt là chuyện liên quan quan hệ giữa hai nước, nhanh mồm nhanh miệng và ăn nói linh tinh là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, không khéo sẽ làm thương hại tới quan hệ quốc tế." Nói tới đây ông ta lại chuyểnđề tài: "Tôi còn cho rằng lần này tướng quân Wilson đến đây là để giảithích về chuyện ở bệnh viện St. John, thì ra không phải là vậy!" Lời nói của ông ta trong mềm có cứng, ý đang uy hiếp Wilson, tôi còn chưa tìmchính phủ Anh quốc các ông gây phiền phức, các ông không ngờ lại tự tìmđến cửa.
Wilson mặt đỏ bừng, biết rằng tiếp tục nói nữa rõ ràng là không sáng suốt, y đứng dậy cáo từ.
Sau khi Wilson đi, Văn Quốc Quyền nói với Lý Vĩ: "Lập tức liên hệ với cục Quốc An, làm rõ chuyện ở bên tàu Charing!"
La Tuệ Ninh từ bên trong bước ra, mặt đầy vẻ lo lắng nói: "Quốc Quyền, chuyện này liệu có liên quan tới Trương Dương không?"
Văn Quốc Quyền nói nhỏ: "Bất kể là chuyện này có liên quan tới ai, thìcũng chỉ có thể dựa vào bản thân người đó thôi. Chính phủ không tiện ramặt!"
Lý Vĩ rất nhanh liền quay lại, gã bẩm báo với Văn Quốc Quyền: "Trước khi bến tàu điện ngầm Charing bị phong tỏa, Trương Dương đã tiến vào tàuđiện ngầm, cục mười của Quốc An biết chuyện này, bọn họ vừa liên hệ vớimột tình báo viên tên là Lưu Khải, chứng thực bên trong tàu điện ngầmcòn có một tình báo viên của cục mười có bí danh là Dạ Oanh, cô ta bịtiêm bệnh độc BFII, mục đích mà Trương Dương tới bến tàu điện ngầm chính là để cứu cô ta!"
Văn Quốc Quyền nhíu mày, nói nhỏ: "Trương Dương cũng là nhân viên của Quốc An ư?"
Lý Vĩ lắc đầu, nói: "Phía Quốc An không đưa ra câu trả lời chính xác!"
"Phía Quốc An định làm gì?"
Lý Vĩ nhìn La Tuệ Ninh, giọng nói trầm thấp, bảo: "Thí tốt!"
Ánh mắt của Văn Quốc Quyền rõ ràng là hơi rúng động, thí tốt giữ soái,bất kể là đặc công Quốc An vì cái gì thì dưới tình huống hiện tại cũngchỉ có thể hi sinh nhân viên, giữ gìn lợi ích quốc gia, lựa chọn củaphía cục Quốc An không nghi ngờ gì nữa là vô cùng chính xác.
Nhưng La Tuệ Ninh không nghĩ vậy, bà ta giận dữ nói: "Không được, Trương Dương còn ở bên trong, chúng ta phải cứu nó!"
Văn Quốc Quyền thở dài: "Hiện tại bộ đội đặc chủng của Anh quốc đã baovây bến tàu điện ngầm trùng trùng rồi, bọn họ làm vậy là để đề phòngbệnh độc BFII khoách tán!"
La Tuệ Ninh lớn tiếng nói: "Chẳng lẽ những gì mà chúng ta có thể làm chỉ là cầu khẩn thôi ư?"
Văn Quốc Quyền không nói gì, ánh mắt của ông ta nhìn về bên ngoài cửa sổ bị sương mù bao phủ.
La Tuệ Ninh lắc đầu, quay người bước vào trong phòng.
Văn Quốc Quyền đánh mắt ra hiệu cho Lý Vĩ, ám chỉ gã phải bảo hộ phu nhân một bước cũng không rời.
La Tuệ Ninh ngồi trên sa lông, nhìn Lý Vị ở ngay bên cạnh, có chút đaukhổ cắn môi, nói: "Trương Dương bất chấp nguy hiểm tới tính mạng để cứuthôi thoát khỏi hiểm cảnh, mà tôi chỉ biết trơ mắt nhìn nó rơi vào khốncảnh, tôi là mẹ nuôi của nó! Nếu như nó thật sự xảy ra chuyện, tôi cảđời này không thể nào sống yên!"
Lý Vĩ nói: "Trương Dương không phải là người bình thường, tôi tin anh ấy có năng lực đào sinh!"
La Tuệ Ninh nói: "Thật sự có thể thoát được ư? Binh sĩ của đặc chủng Anh quốc đã bao vây cả bến tàu điện ngầm rồi, nó cho dù có bản sự hơn nữathì một mình làm sao có thể chạy thoát khỏi đó?" Bà ta ngẩng đầu lên:"Lý Vĩ, Trương Dương không những là ân nhân cứu mạng của tôi, nó cũng đã cứu cậu, tôi biết lợi ích quốc gia cao hơn tất cả, nhưng trong lòngchúng ta còn có tình thân và tình bạn, chưa tới thời khắc cuối cùng,chúng ta không thể vứt bỏ hi vọng!"
Lý Vĩ gật đầu, nói: "Phu nhân, tôi hiểu rồi!"
...
Lợi dụng mẩu kẹo cao su có thuốc nổ cuối cùng để mở một cánh cửa sắt,Trương Dương và Lệ Phù đi tới cửa ra ngập trong khói bụi, một cỗ giólạnh ùa vào mặt, bên ngoài không có tung tích của binh sĩ đặc chủng, ánh mắt của Trương Dương nhìn xuống dưới, bên dưới con đập là nước sôngđang chảy xiết, hắn vươn tay ra dắt Lệ Phù, dụng lực lắc mạnh một cái,sau đó nói nhỏ: "Nhảy!"
Hai người đồng thời nhảy xuống mặt nước ở bên dưới.
Khi binh sĩ đặc chủng nước Anh đuổi theo họ tới đây thì họ đã thuận theo dòng nước bơi xuống hạ du.
Bóng đêm đã phủ xuống, để phòng ngừa bệnh độc BFII khoách tán, bộ độiđặc chủng Anh quốc tiến vào trạng thái giới bị cấp một, tám chiếc trựcthăng vây quay dòng sông triển khai tìm kiếm.
Trương Dương và Lệ Phù lúc này đã ôm lấy nhau dựa vào bên dưới sôngAndorra, ngồi bên trên trụ cầu cao cao, nghe tiếng còi hơi của ca nô,nhìn trực thẳng thỉnh thoảng lại lướt qua trên trời, trên mặt hai ngườiđều lộ ra nụ cười ảm đạm.
Tinh thần của Lệ Phù biến thành càng lúc càng kém, cô ta dựa đầu vào vai Trương Dương, cả trọng lượng của cơ thể đều đè lên người hắn, TrươngDương ôm lấy Lý Huệ Tử, nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô bé, nói nhỏ:"Còn một tiếng nữa thì phải giải trừ trạng thái quy tức cho nó rồi!"
Lệ Phù nói nho: "Nếu như em có thể sống tiếp, em sẽ dụng cả quảng đờicòn lại để yêu anh..." Khi nói ra câu này, trong con mắt màu lam của LệPhù đã lấp lánh ánh lệ.
Trương Dương nhìn con mắt đẹp ở phía sau mặt nạ của cô ta, vươn tay ra,nhẹ nhàng vuốt lên đỉnh đầu cô ta một cái: "Nơi này rất an toàn! Bọn họtrong khoảng thời gian ngắn không phát hiện được đâu."
Lệ Phù nói: "Anh muốn đi à?"
Trương Dương gật đầu: "Anh phải đi tìm Muỗi, anh phải đi tìm giải dược của BFII, anh muốn giúp em được khỏe mạnh mà sống tiếp!"
Lệ Phù nuốt lệ gật đầu.
Trương Dương tháo mặt nạ phòng độc và thiết bị cung cấp dưỡng khí ra,lại đặt súng tự động ở bên cạnh Lệ Phù, nói: "Trong hai tiếng nữa anhnhất định sẽ về!"
Lệ Phù thâm tình nói: "Em đợi anh!"
...
Muỗi đợi chờ trong bất an, phía cục mười đã liên lạc với gã, bảo gã đợi ở bãi xe phế thải, công tác chủ yếu của gã ở London chính là phụ tráchthu thập tình báo, tư liệu và cung cấp trang bị, vũ khí, thượng ti củagã là Dạ Oanh, từ sau khi tới châu Âu, thượng tầng của cục mười lần đầutiên chủ động liên lạc với gã.
Lúc bóng đêm phủ xuống, Muỗi nhìn thấy ở đằng xa có đèn sáng lên. Mộtchiếc xe Jaguar màu đen lái về phía hắn, Muỗi đưa tay lên che mắt, dùngcách này để giảm bớt sự kích tích của đèn xe đối với mắt.
Gã nhìn thấy hai bóng người cao to xuống xe, bước về phía gã, một người trong đó lớn tiếng nói: "Lão đệ, mấy giờ rồi?"
Muỗi nhìn đồng hồ: "Mươi hai giờ mười một phút!" Hắn là trả lời giờ BắcKinh, đây là ám hiệu. Hắn tươi cười bước về phía họ: "Các anh sao giờmới tới!" Sắc mặt của Muỗi đột nhiên biến đổi, gã nhìn thấy một ngườitrong đó giơ súng lên, Muỗi ngây ra đó: "Các anh muốn giết tôi?"
"Xin lỗi!"
Đúng vào sát na người đó đang định nhấn cò súng thì đột nhiên nghe thấymột giọng nói lạnh lùng ở phía sau vang lên: "Bỏ vũ khí xuống!"
Lý Vĩ vào thời khắc quan kiện xuất hiện ở phía sau họ, hai nam tử bấtlực giơ tay lên, Lý Vĩ lao lên trước, liên tục đánh ngã họ.
Muỗi trong khoảng thời gian ngắn trải qua quá trình từ chết tới sống, cả người đứng ngây đơ ra đó.
Lý Vĩ nói: "Lên xe!"
Muỗi theo Lý Vĩ lên xe, lúc này mới thở hắt ra như vừa tỉnh mộng: "Anh là ai? Anh vì sao muốn cứu tôi?"
Lý Vĩ nói nhỏ: "Ở cục mười của các anh có bạn của thôi, tôi biết cóngười muốn che giấu sai lầm của mình, cho nên quyết định trừ khử anh,anh đừng có hỏi tôi là ai, chỉ cần giúp tôi tìm Trương Dương thôi!"
Muỗi nói: "Anh ta tới bến tàu điện ngầm, tôi không biết liên hệ với anhta như thế nào!" Di động của gã đột nhiên đổ chuông, là Trương Dương gọi tới, Muỗi nhìn Lý Vĩ ở bên cạnh, gã không thể xác định người ở trướcmặt liệu có gây bất lợi cho Trương Dương hay không. Lý Vĩ giật lấy điệnthoại: "Trương Dương à!"
Trương Dương đứng trong bốt điện thoại công công hơi ngây người, hắn rất nhanh liền nghe ra là giọng của Lý Vĩ, liền nói khẽ: "Là tôi, anh saolại đi cùng với Muỗi thế?"
Lý Vĩ nói: "Tình cảnh của anh hiện tại rất nguy hiểm, có người mật báocho chính phủ Anh quốc, nói rằng mấy người các anh bị nhiễm bệnh độngBFII! Anh ở đâu? Tôi tới giúp anh?"
Trương Dương chán nản nói: "Anh có thể cung cấp giải dược của bệnh độngBFII không? Giúp tôi ư? Giúp thế nào đây?" Qua bốt điện thoại công cộnghắn không ngừng quan sát tình huống ở xung quanh, bên ngoài đã đổ mưanhỏ, người đi đường mở ô vội vàng đi qua đường.
Lý Vĩ nói: "Trương Dương, phu nhân rất lo cho anh, chuyện này dừng ở đây thôi, anh không thể nào thay đổi được đâu!"
Trương Dương nói khẽ: "Thay tôi hỏi thăm bà ấy, tôi là người cố chấp!" Nói xong hắn gác điện thoại.
Lý Vĩ có chút buồn bã nhìn chiếc điện thoại ở trong tay, Muỗi thở dài,nói: "Anh thật sưự muốn giúp anh ấy thì giúp tìm giải dược của bệnh độcBFII đi!"
Lý Vĩ nói: "Phối phương của loại bệnh độc đó thuộc cơ mật cao độ, phía tôi không nắm giữ được!"
...
Trương Dương vừa định đi rakhỏi bốt điện thoại thì lại nhớ tới một chuyện, vội vàng gọi điện thoạicho Lý Long, đã đến lúc nói cho Lý Long biết nơi hạ lạc của Lý Huệ Tử,con trai hắn rồi.
Giọng nói của Lý Long vô cùng hư nhược, hắn nói đứt quãng: "Trương Dương... anh đang ở đâu?"
Trương Dương nói: "Tôi tìm thấy con gái của anh rồi?"
"Thật ư?" Lý Long tràn ngập kinh hỉ hỏi lại.
Trương Dương ừ một tiếng, hắn do dự một chút rồi quyết định không nói hiện trạng của Lý Huệ Tử cho Lý Long.
Lý Long nói: "Nói với tôi nó đang ở đâu đi, tôi muốn gặp nó! Tôi sẽ đếngặp anh đây!" Giọng nói của hắn bởi vì kích động mà có chút run rẩy.
Trương Dương nói: "Anh yên tâm đi, nó đang ở một nơi rất an toàn, tôi rất nhanh sẽ dẫn nó về bên cạnh anh."
Lý Long nói: "Tôi có một tin tức tốt muốn nói cho anh, Josephine. Nữ nhân của Vương Triển, tôi bắt được ả rồi!"
Trương Dương cơ hồ là không thể tin được vào tai mình, Lý Long không ngờ lại bắt được Josephine! Nhân sinh quả nhiên tràn đầy các loại gặp gỡ và trùng hợp, đúng vào lúc Trương Dương đang hết đường xoay sở thì hắn lại cảm thấy được hi vọng nơi cuối chân trời.
"Ả ở đâu?"
"Bị tôi nhốt ở trong nhà máy sửa chữa ống nước Soho, thủ hạ của tôi đang canh chừng ả. Trương Dương, mau, mau dẫn con gái tôi về gặp tôi!"
Trương Dương cố gắng áp chế sự kích động ở trong lòng, Josephine khôngnghi ngờ gì nữa chính là mấu chốt để có được giải dược, chỉ có ả mới cóthể liên lạc được với Vương Triển, hắn kể lại tình huống của Lý Huệ Tửlại cho Lý Long, sau đó cùng Lý Long hẹn địa điểm, bảo Lý Long dẫnJosephine tới chỗ mình.
Nửa tiếng sau, Lý Long dẫn con gái lái một chiếc xe thương vụ cũ nát tới nơi mà Trương Dương đã ước định, Lý Long nằm ở cáng trong xe, chuyệnđầu tiên sau khi hắn tỉnh dậy chính là dẫn thủ hạ đi khắp nơi tìm tungtích của con gái, không ngờ chưa tìm thấy Lý Huệ Tử thì lạng quạng thếnào tóm được Josephine, Lý Long biết rằng sự mất tích của con gái cóliên quan mật thiết tới Vương Triển, cho nên hắn bảo thụ hạ bắtJosephine lại.
Trương Dương lên xe thương vụ, đóng cửa lại, Lý Long vội vàng hỏi: "Con gái tôi đâu?"
Trương Dương không nói gì, tự tay cởi khăn che mắt của Josephine, sau đó lấy rẻ bịt miệng ra cho ả, lạnh lùng hỏi: "Josephine, chúng ta lại gặpnhau rồi!"
Josephine phẫn nộ trừng mắt lườm Trương Dương.
Trương Dương nói với Lý Long: "Hỏi ả Vương Triển đang ở đâu, bảo ả liên lạc với Vương Triển!"
Lý Long phiên dịch lại.
Josephine cười lạnh, nói: "Đừng có nằm mơ! Con gái mày và Dạ Oanh đều bị trúng bệnh độc BFII, bọn chúng chỉ có một con đường chết thôi!"
Lý Long vung tay tát cho Josephine một cái, làm động tới vết thương ở đù, đau đến nỗi sút nữa thì hôn mê.
Trương Dương nói: "Josephine, tôi có rất nhiều loại phương pháp để giàyvò cô đó!" Hắn vươn tay ra điểm huyệt Josephine, hành động thắng hùngbiện, Josephine lập tức được nếm mùi cả người như có trăm vạn con kiếndang cắn nuốt, ả ta lăn lộn trên sàn xe, Trương Dương lạnh lùng nói:"Tôi không có thời gian, cũng không có tính kiên nhẫn đâu, bây giờ gọingay cho Vương Triển, lấy giải dược của bệnh động BFII cho tôi, tôi sẽthả cô đi."
Vương Triển nhận được điện thoại của Trương Dương, có chút kinh ngạc,hắn đã thật sự thể hội được sự lợi hại của thằng ôn này, dưới dạng tìnhhuống này, Trương Dương không ngờ còn có thể mang theo hai người bịnhiễm bệnh độc BFII ung dung rời đi.
Điều thật sự khiến Vương Triển cảm thán là chuyện của Josephine, nếu như nói chuyện của Trương Dương thì còn có thể dùng năng lực của hắn đểgiải thích, vậy thì chuyện Josephine bị bắt căn bản chính là vận khí cho phép, thành phố London lớn như vậy, Josephine sao lại xui xẻo đến thế,không ngờ lại lọt vào trong tay của Trương Dương. Vương Triển phát hiệnTrương Dương không những hữu dũng hữu mưu, hơn nữa vận khí còn rất tốt.
"Đưa giải dược của BFII cho tao, tao sẽ thả Josephine!" Ngữ khí của Trương Dương không có gì phải nghi ngờ.
Vương Triển cười ha ha: "Thằng nhóc, tao thật sự là bội phục đầu óc củamày đó, mày cho rằng trên thế giới này tất cả đều quan tâm tới tính mạng của nữ nhân giống như mày ư? Mày có thể dùng một nữ nhân để ép tao ư?Nằm mơ!"
Trương Dương nói: "Mày có thể không bận tâm tới tính mạng của ả, nhưngđừng quên, tao đã có thể thông qua ả để liên hệ với mày, vậy thì có thểtừ trong miệng ả hỏi ra rất nhiều chuyện liên quan tới mày, liên quantới tổ chức của mày, Vương Triển, mày làm gì thì tao không có hứng thúmuốn biết, nhưng tao không thể tha thứ cho người khác thương hại người ở bên cạnh tao, nếu như Dạ Oanh xảy ra chuyện, tao sẽ khiến mày phải trảmột cái giá rất lớn. Tao sẽ lợi dụng tất cả thủ đoạn để tìm tất cả những người, những việc liên quan tới mày, chỉ cần tao còn một hơi thở, taosẽ khiến cho mày vĩnh viễn không được yên thân!"
Vương Thông trầm mặc, có một câu Trương Dương không hề khoa trương, hắnđã có thể bức Josephine liên hệ với mình, chắc rằng hắn cũng có biệnpháp khiến Josephine khai ra rất nhiều chuyện liên quan tới tổ chức,nhận thức về Trương Dương càng sâu, Vương Triển càng lúc càng cảm thấydây vào một đối thủ như thế này là một chuyện không hề sáng suốt. Gãnói: "Muộn rồi, cho dù tao cho mày huyết thanh thì mày cũng không cứuđược họ đâu!"
"Đó là chuyện của tao!"
"Có lẽ mày cũng bị lây nhiễm rồi!"
Trương Dương cười lạnh, nói: "Mày đánh giá cao bản thân và cũng đánh giá cao năng lượng của bệnh độc BFII quá rồi đó!" Trương đại quan nhân rấtcó lòng tin đối với thuật quy tức của mình, hắn không phải là hạng máunóng xộc lên đầu rồi bất chấp tất cả, chỉ cần cắt được con đường truyềnnhiễm qua đường hô hấp, mình chắc sẽ không bị cảm nhiễm loại bệnh độcnày.
Vương Triển nói: "Được, giao Josephine lại cho tao, tao sẽ cho mày huyết thanh kháng bệnh độc!"
Trương Dương nói: "Một lời đã định!"
Vương Triển nói: "Sau mười lăm phút nữa, mày đưa Josephine tới quảngtrường Andes, tao tự nhiên sẽ sai người đưa giải dược tới tay mày!"
...
Trương Dương đưa Josephine tới địa điểm đã chỉ định, Vương Triển cũngsai người giao huyết thanh kháng bệnh độc cho Trương Dương, trong chyệnnày gã không giở thủ đoạn gì cả, Vương Triển đứng ở trên mái nhà ở đằngxa, lợi dụng kính viễn vọng quan sát tình cảnh giao dịch, gã tỉ mỉ quansát Trương Dương, tựa hồ như muốn nhớ kỹ mỗi một đường nét ở trên mặtTrương Dương, mục đích lợi dụng phản quân của Ái Nhĩ Lan chế tạo mẫuthuận khẩn trương giữa Trung - Anh đã không đạt được, âm mưu mà VươngTriển trù hoạch từ lâu đã hoàn toàn thất bại, người mà gã hận nhất chính là Trương Dương, nhưng biểu hiện của Trương Dương lại khiến gã vô cùngbất an, Trương Dương không phải là mục tiêu của gã, gã chỉ vô ý dây dưavới thằng ôn khó chơi này mà thôi, người mà một quả bom mạnh nổ khôngchết, trên người thằng ôn này có quá nhiều điều thần bí.
Trương Dương nhận được huyết thanh kháng bệnh độc, nhanh chóng nhảy lênxe thương vụ. Lý Long một mực đều đang khổ sở chống đỡ, nếu như khôngphải là quan tâm tới an nguy của con gái, hắn căn bản không thể nào kiên trì được tới hiện tại, giọng nói của Lý Long rất hư nhược: "Bọn chúngliệu có lừa chúng ta không?"
Trương Dương nói: "Thời gian không còn nhiều nữa rồi, tôi chỉ có thể lựa chọn tin hắn thôi!"
"Nếu như hắn lừa anh..." Lý Long cơ hồ là không dám nghĩ.
Trương Dương nói: "Mục tiêu của Vương Triển không phải là tôi, cũngkhông phải là con gái anh và Dạ Oanh, gã biết cân nhắc lợi hại!"
"Con gái tôi đang ở đâu?"
"Cầu Andorra!"
Lệ Phù nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt trắng bệch của Lý Huệ Tự, mưa đêmlạnh lẽo không ngừng phất lên người, lên mặt họ, trong bầu trời đêm,dưới mặt sông trực thăng và tàu tuần tra của quân phương Anh quốc vẫnkhông ngừng tìm kiếm, vị trí của bọn họ là điểm mù, trực thăng bay quađầu rất nhiều lần những vẫn không phát hiện được tung tích của họ.
Lệ Phù nhìn thời gian, cách thời gian giải trừ trạng thái quy tức cho Lý Huệ Tử chỉ còn không tới năm phút nữa, dưỡng khí của cô ta cũng còn lại không nhiều, nếu như Trương Dương không thể tìm thấy huyết thanh, vậythì bọn họ đừng mơ được nhìn thấy ánh dương của ngày mai.
Trong tay Lệ Phù nắm chặt một quả lựu đạn, cô ta lặng lẽ tính toán thờigian, tùy thời chuẩn bị kéo chốt lực đạn. Vào thời khắc cuối cùng, trước mắt hiện lên khuôn mặt tươi cười của Trương Dương, Lệ Phù trước giờluôn kiên cường mà sống mũi vẫn không khỏi cay xè, hai hàng nước mắttrong suốt thuận theo gò má chảy xuống, cô ta dùng mu bàn tay lau nướcmắt, khẽ nói: "Vĩnh biệt anh, Trương Dương..."
Một bàn tay to lớn từ sau người cô ta thò ra, cướp lấy trái lựu đạn,Trương Dương vào thời khắc cuối cùng đã quay về bên cạnh cô ta. Lệ Phùkhông nén nổi tình cảm trong lòng, lao vào lòng Trương Dương. Do quádùng sức khiến cho Trương đại quan nhân suýt nữa thì ngã xuống mặt nước. Hắn vỗ bờ vai thơm của Lệ Phù, ôn nhu nói: "Ngoan, anh không thể lấyoán trả ơn được mà!"
Miệng hắn thì nói nghe rất dễ dàng, nhưng trong lòng thì lại không dámchậm trễ chút nào, lấy huyết thanh vừa có được ra, trước sau tiêm vàocho Lý Huệ Tử và Lệ Phù, Trương Dương không thể xác định huyết thanh lấy được từ chỗ Vương Triển có hữu hiệu hay không.
Chương trước Chương tiếp
Loading...