Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Y Đạo Quan Đồ

Chương 281: Nợ cũ



Tần Thanh gác điện thoại:"Trương Dương tới rồi, hôm nay chị không biết sẽ bận tới lúc nào, em bớt chút thời gian giúp chị đi chào hỏi anh ấy nhé!"
Thường Hải Tâm dạ một tiếng, cô ta hôm nay cũng phải trực, liền gọi điện thoại cho anh hai Thường Hải Long, nói với gã rằng Trương Dương đã tớiLam Sơn. Thường Hải Long đang ở cùng với bạn gái Tiết Yến, nghe nóiTrương Dương tới, Thường Hải Long lập tức gọi điện thoại cho TrươngDương, hẹn hắn tối nay cùng ăn cơm ở Thủy Thượng Nhân Gia.
Trương Dương định ngày mai tới Đông Giang rồi về Giang Thành, Tần Thanhbởi vì bận xử lý công việc này không có thời gian ở cùng hắn, đối vớilời mời của Thường Hải Long hắn tất nhiên là vui vẻ đồng ý. Tần Thanh đã công bố tin tức hắn tới Lam Sơn, Trương Dương vì lịch sự vẫn phải tớichúc tế Thường Tụng, hắn lái xe tới viện gia thuộc thị ủy, Thường Tụngcũng vừa về nhà, ông ta vừa vào cửa thì Trương Dương tới.
Trương Dương sở dĩ thuận lợi tiến vào viện gia thuộc của thị ủy như vậylà bởi vì trước đây lúc hắn tới Lam Sơn Thường Hải Tâm đã giúp ăn làmgiấy ra vào, bình thường lúc không dùng thì đều là hộp để đồ, lúc cầnthì lại lấy ra dùng.
Vợ của Thường Tụng, Viên Chi Thanh đang làm bánh mật, nhìn thấy Trương Dương tới thì cũng vô cùng vui vẻ.
Trương Dương vái chúc tết vợ chồng Thường Tụng, hắn cũng không cầm theogì, lấy một củ sâm núi già ở trong xe làm lễ vật tặng cho Thường Tụng.
Thường Tụng là một người rất sảng khoái, không khách khí với hắn, saukhi nhận lễ vật liền mời Trương Dương ra sa lông ở phòng khách ngồi, mỉm cười nói: "Năm mới sao lại nhớ tới Lam Sơn vậy? Không phải là đặc biệttới dể chúc tết tôi chứ?"
Trương Dương cười nói: "Thị trưởng Thường, kỳ thực tôi lần này tới là để chúc tết, ngài là trạm đầu tiên, ngày mai tôi tới Đông Giang, chúc tếtbí thư Cố, tỉnh trưởng Tống!"
Viên Chi Thanh bưng bánh mật vừa làm xong lên, bảo Trương Dương ăn thửrồi cười nói: "Trương Dương, buổi tối ở đây ăn cơm nhé, cho cháu thưởngthức thủ nghệ của cô."
Trương Dương cười nói: "Không ạ, cháu đã hẹn với Hải Long rồi, tối nay ra ngoài ăn cơm!"
Viên Chi Thanh nói: "Thức ăn bên ngoài có gì ngon đâu, về nhà mà ăn!"
Thường Tụng cười bảo: "Đúng là bà già, bọn trẻ con ở cùng nhau muốn được thoải mái vui vẻ, chúng ta có mặt sẽ khiến chúng cảm thấy câu thúc!"
Viên Chi Thanh thấy y nói có đạo lý, bất giác bật cười: "Đã vậy thì cũng không miễn cưỡng các con nữa!"
Bọn họ đang nói chuyện thì Thường Hải Thiên từ bên ngoài tiến vào, từhôm qua gã vì chuyện nổ nhà máy mà bôn ba bận rộn, sắc mặt có chút khócoi, thấy Trương Dương cũng cảm thấy bất ngờ, gã chào Trương Dương rồivội đi tắm rửa.
Thường Hải Thiên tắm xong liền đi xuống.
Câu đầu tiên của Thường Tụng là hỏi: "Chuyện của nhà máy sao rồi? Con định xử lý thế nào?"
Viên Chi Thanh thấy mặt mũi con trai tiều tụy, có chút đau lòng, nói:"Ông đừng hỏi nó vội, Hải Thiên một đêm chưa ngủ rồi. Ông để nó nghỉngơi đã nào!"
Thường Hải Thiên nói: "Mẹ, con không mệt!" Gã nói với cha: "Nguyên nhânđã tra rõ rồi, là công nhân thao tác sai sót dẫn tới cháy nổ, đã bànxong với phía đầu tư rồi, trước tiên khám bệnh cho công nhân đã, còn bồi thường thì để sau hẵng tính, phía này máy không khất tiền bồi thườngđâu."
Thường Tụng gật đầu: "Con giải quyết được là tốt nhất."
Thường Hải Thiên nói: "Con biết thị lý muốn xử lý nghiêm túc việc này,con đã gửi đơn xin từ chức cho nhà máy rồi, thân là quản đốc sản xuất,con nên có trách nhiệm với việc này!"
Viên Chi Thanh nói: "Có nghiêm trọng như vậy không, không từ chức không được à!"
Thường Tụng nói: "Một bà nội trợ như bà thì biết cái gì? Thân là nam tửhán đương nhiên phải có đảm đương rồi!" Y rất hài lòng nhìn con trai:"Con làm đúng!"
Trương Dương cảm thấy mình không thích hợp ở lại đây nữa, hắn cười nói: "Các vị cứ nói chuyện đi, tôi ra ngoài có chút chuyện."
Thường Hải Thiên nói: "Anh đừng đi vội, tôi đi cùng anh!"
...
Hai người ra khỏi cửa, Thường Hải Thiên thở dài, từ trong túi lấy ra một bao thuốc, rút một điếu ra rồi châm lửa.
Trương Dương nhìn đôi mắt đầy tia máu của gã, có chút đồng tình nói:"Một đêm không ngủ, anh không mệt à? Vì sao không ở nhà nghỉ ngơi mộtlát?"
Thường Hải Thiên nói: "Không ngủ được, tôi ở nhà máy hàng hóa thườngngày làm gần bảy năm rồi, khó lắm mới có được chút thành tích, nhưngkhông ngờ lại xảy ra chuyện!"
Trương Dương nói: "Không có người chết, cũng không tạo thành trọngthương, công khai xin lỗi là được rồi, không nhất định phải rời khỏi!"
Thường Hải Thiên nói: "Trách nhiệm phải có người chịu, tôi không đứng ra chịu trách nhiệm về chuyện này, người khác nhất định sẽ nói tại cha tôi là thị trưởng, ông ấy lợi dụng chức quyền để bảo vệ tôi, tôi không muốn tạo thêm phiền phức cho ông ấy. Vả lại, tôi là quản đốc sản xuất củanhà máy hàng hóa thường ngày, tôi tất nhiên phải phụ trách chuyện này."
Ấn tượng của Trương Dương đối với ba người con của Thường Tụng vẫn rấtkhông tồi, trên người họ không có kiều kiều chi khí của con nhà quan,nhưng từ chuyện Thường Hải Thiên có thể chủ động đứng ra, có thể thấy ra gã rất có trách nhiệm. Trương Dương nói: "Thật sự quyết định như vậyư?"
Thường Hải Thiên gật đầu, nói: "Tôi nghĩ đây là kết quả tốt nhất!"
Trương Dương nói: "Ai cũng đều sẽ gặp phải những việc không vừa ý, đừnggiữ ở trong lòng, tôi thấy từ chức chưa chắc đã là chuyện xấu, anh tạinhà máy hàng hóa có làm tốt hơn nữa thì cũng chỉ là làm công cho ngườita, ra ngoài làm có lẽ sẽ có phát triển lớn hơn đó."
Thường Hải Thiên cười khổ: "Tôi tạm thời chưa có ý định gì cả, trướctiên nghỉ ngơi một đoạn thời gian đã." Gã gọi điện cho em trai ThườngHải Long, Thường Hải Long và Tiết Yên vừa xem phim xong, hẹn ở quán tràLục Ấm ở bên cạnh Thủy Thượng Nhân Gia.
Lúc Trương Dương và Thường Hải Thiên tới nơi, bọn Thường Hải Long đã tới rồi, Thường Hải Long cũng biết đại ca gặp chuyện, bởi vì sợ làm ảnhhưởng tới tâm tình của đại ca cho nên gã của không hỏi han gì, mỉm cườinói với Trương Dương: "Sao mới mùng hai tết đã chạy tới Lam Sơn thế?Không phải tới chúc tết người nhà Hà Hâm Nhan chứ hả?" Án chiếu theophong tục của Bình Hải, mùng hai tết là ngày con rể tới chúc tết bố mẹvợ, cho nên Thường Hải Long mới nói vậy.
Trương Dương cười nói: "Tôi vốn định tới Đông Giang chúc tết, nhưng nghĩ thấy Lam Sơn cách cũng không xa, cho nên vòng một vòng tới thăm mọingười, nếu không sau này lại bị các anh nói cho coi."
Thường Hải Long nói: "Vẫn là cậu có lòng, năm mới mà đi xa như vậy tới để chúc tết!"
Thường Hải Thiên nói: "Trương Dương vừa chúc tết lão gia tử của chúng ta xong!"
Bọn họ vừa nói chuyện vừa tiến vào quán trà, lại thấy trên cửa lớn củaquán trà treo một bức tranh chữ, bên trên viết hoan nghênh tòa báo sángLam Sơn cử hành cuộc thi cờ tại quán của chúng tôi. Trương Dương nhìnthấy mấy chữ tòa báo sáng Lam Sơn thì không khỏi nhíu mày, hắn lại nhớtới lúc trước khi cùng Tần Thanh bí mật hẹn hò ở suối nước nóng cốc PhỉThúy, bị hai phóng viên của tòa báo sáng này theo dõi, nghe nói là nhậnsự sai khiến của phó tổng biên tập Lưu Văn Quân.
Thường Hải Long thấy hắn nhìn bức tranh chữ tới xuất thần, không khỏi dùng khuỷu huých huých hắn, nói: "Sao? Nhớ tới gì đây?"
Trương Dương cười nói: "Không có gì!"
Hoạt động của tòa báo sáng Lam Sơn ở đại sảnh tầng một, bọn họ lên nhãgian ở tầng hai, lúc lên cầu thang, một người trung niên trông có vẻphúc hậu từ phía trước đi xuống, nhìn thấy hai anh em Thường Hải Thiên,lập tức mặt mày tươi cười đi tới, rất nhiệt tình nắm tay họ: "Hải Thiên, Hải Long, đúng là trùng hợp, các cậu cũng tới chơi à, tiêu phí hôm naytính cho tôi nhé." Rồi y gật đầu với Trương Dương, không nói gì nữa đixuống lầu.
Thường Hải Thiên nói: "Y là phó tổng biên tập Lưu Văn Quân của tờ báo sáng Lam Sơn!"
Trương Dương vừa nghe thấy là thằng ôn này, lửa giận trong lòng lập tứcbùng lên, nếu như không phải là ở trước mặt nhiều người như vậy, sớm đãxông lên tóm lấy hắn và đánh cho một trận rồi.
Thường Hải Long gọi một bình long tỉnh thượng hạng, lại gọi thêm mấy món trà bánh và một bộ bài, giờ còn cách bữa tối khá lâu, ngồi ở quán tràđể giết thời gian, Thường Hải Thiên bởi vì trong lòng có tâm sự, rõ ràng là không yên. Một lát sau liền thua năm trăm đồng, gã ném bài xuống,nói: "Không chơi nữa, đầu óc loạn lắm, hôm nay thuần túy là tự động dâng tiền!"
Thường Hải Long cười nói: "Anh, đừng mất hứng như vậy chứ! Chơi thôi mà, coi như là anh lì xì bọn em!"
Tiết Yến cười nói: "Anh Thiên, anh không chơi thì bọn em thiếu người rồi
Lúc này Thường Hải Tâm từ bên ngoài bước vào, đi theocô ta còn có LưuVăn Quân, nhìn ra Lưu Văn Quân rất biết quan hệ, lần này còn mang theohai bao Trung Hoa mềm tới.
Thường Hải Thiên mời hắn ngồi xuống rồi giới thiệu với Trương Dương.
Lưu Văn Quân sau khi nghe thấy tên Trương Dương, rõ ràng là hơi ngây người.
Trương Dương da cười mà thịt không cười, nói: "Tổng biên tập Lưu, cửu ngưỡng, cửu ngưỡng!"
Lưu Văn Quân lúc trước phái hai phóng viên đi theo dõi Trương Dương vàTần Thanh, toàn là chủ ý của phó bí thư thị ủy Ngô Minh, hắn và Ngô Minh có quan hệ rất tốt, Ngô Minh nhờ hắn giúp chuyện này. Lưu Văn Quân saukhi cân nhắc thì vẫn làm, kỳ thực hắn và Tần Thanh không có mâu thuẫngì, ở suối nước nóng cốc Phỉ Thúy, hai người mà hắn phái đi bị TrươngDương phát hiện và đánh cho một trận. Tần Thanh sau khi về Lam Sơn, đặcbiệt gọi điện thoại cho hắn, Lưu Văn Quân thề thốt phủ nhận chuyện này,may mà Tần Thanh sau đó cũng không truy cứu. Về sau Lưu Văn Quân bắt đầu điều tra lai lịch của Trương Dương, không tra thì thôi, vừa tra cáikhiến cho hắn giật nảy mình. Ngô Minh rõ ràng là đào hố chôn hắn, loạingười như Trương Dương hắn làm sao mà đắc tội nổi.
Theo thời gian trôi đi, Lưu Văn Quân dần dần quên đi chuyện này, ai ngờ hôm nay lại gặp Trương Dương ở đây.
Lưu Văn Quân cười nói: "Thì ra là chủ nhiệm Trương, cửu ngưỡng đại danh!" Hắn chủ động bắt tay với Trương Dương.
Trương Dương cũng mỉm cười đưa tay ra, lúc hai người nắm tay, Lưu VănQuân chỉ cảm thấy tay mình giống như là bị gọng kìm kẹp chặt, lực lượngtừ bàn tay Trương Dương truyền tới cơ hồ là khiến hắn gẫy cả xương. LưuVăn Quân biến sắc, trên mặt không còn chút huyết sắc, trán đã lấm tấm mồ hôi, cũng may Trương Dương chỉ trừng phạt hắn một chút rồi lập tứcbuông tay hắn ra.
Vẻ đau đớn của Lưu Văn Quân mỗi người đều nhìn thấy rõ, Thường Hải Tâmthầm nghĩ thằng ôn này không hiểu sao lại đi đắc tội với Trương Dương.
Lưu Văn Quân kịp thời đứng dậy, nói: "Tôi không làm phiền mọi người hơinữa..." Hắn vội vàng bước ra ngoài cửa, Trương Dương chạy ra theo, gọi:"Tổng biên tập Lưu!"
Lưu Văn Quân nghe thấy hắn gọi mình, sợ quá cuống quít bỏ chạy, tronglúc kinh hoàng bị hút chận, lăn lốc lốc xuống công thang. Anh em Thườnggia nghe thấy động tĩnh cũng vội vàng chạy theo, nhìn thấy thảm trạngcủa Lưu Văn Quân, Thường Hải Long còn cho rằng là Trương Dương đẩy hắnxuống, nói nhỏ: "Cậu chơi ác qua!"
Lưu Văn Quân mặt mũi bầm dẫm từ dưới đất bò dậy, nói với đồng sợ ở xungquanh đang chạy đến: "Tôi không cẩn thận bị hụt chân.. ối trời..."
Trương Dương nhìn thấy vẻ thảm hại của hắn thì không nhịn được cười.
Thường Hải Tâm nói: "Hắn có mâu thuẫn với anh à?"
Trương Dương lắc đầu cười nói: "Tôi trước đây chưa từng gặp hắn, sao lạ có mâu thuẫn được!"
Thường Hải Thiên nói: "Đến giờ ăn rồi, chúng ta đi thôi!" Gã hiểu tínhkhí của Trương Dương, sợ tiếp tục ở lại sẽ khiến hắn và Lưu Văn Quânphát sinh xung đột.
Ý tứ của Trương Dương vốn là muốn tóm Lưu Văn Quân lại hỏi cho rõ, xemrốt cuộc là ai ở phía sau sai khiến hắn, có điều hôm nay rõ ràng làkhông phải lúc.
...
Tuy là đang tết, nhưng sinh ý của Thủy Thượng Nhân Gia vẫn hưng thịnh vô cùng, ba anh em Thường gia lại quen với quản lý Lữ Thắng Lợi ở đây. Bọn họ muốn một căn phòng sáu người. Trước khi ăn cơm, Thường Hải Tâm đặcbiệt gọi điện cho Tần Thanh, Tần Thanh đang họp với mấy vị lãnh đạo củakhu phát triển về việc an toàn sản xuất.
Thường Hải Thiên sau khi nghe nói tới chuyện này, không khỏi thở dài, sự kiện cháy nổ của nhà máy hàng hóa hàng ngày thật sự là không đúng lúc.
Thường Hải Long nói: "Anh, chuyện đã xảy ra rồi, đừng nghĩ nhiều làm gì, anh vừa nói muốn từ chức phải không. Hay là thế này đi, anh trước tiêntới Kim Điển giúp em, em sẽ để anh làm quản lý."
Thường Hải Thiên cười nói: "Bảo anh làm công cho em, nghe em sai khiến à, anh không làm đâu!"
Thường Hải Tâm nói: "Anh không thể nào không làm gì mãi được, sau này cứ sống vậy ư?"
Thường Hải Thiên nói: "Anh vừa nói với Trương Dương về việc này rồi, anh trước tiên chuẩn bị nghỉ ngơi một đoạn thời gian, đợi nghỉ ngơi đủ rồimới nghĩ tới sẽ làm gì, anh định làm gì đó có liên quan tới nghề đồtrang điểm, dẫu sao thì anh cũng quen với ngành này!"
Thường Hải Long nói: "Dứt khoát tự mình mở một nhà máy hàng hóa thườngngày đi, về phương diện tài chính em nhất định sẽ giúp đỡ anh."
Thường Hải Thiên cười cười gật đầu, phần tình nghị giữa anh em này thật là hiếm có.
Thường Hải Tâm và Tiết Yến thì thầm với nhau, cô ta hỏi Tiết Yến lúc nào thì mới có thể kết hôn với anh hai của cô ta.
Thường Hải Long nói: "Hải Tâm, em đừng hỏi nữa, da mặt Tiết Yến mỏnglắm, bị em hỏi cho xấu hổ rồi kìa, anh trả lời giúp em nhé, bọn anh định sau ba năm nữa thì kết hôn."
Thường Hải Tâm nói: "Lâu vậy à, vậy thì phải đợi rất lâu nữa mới có cháu để chơi đùa ư?"
Trương Dương bảo: "Người ta ba năm nữa mới kết hôn chứ không nói là banăm nữa mới có con đâu." Câu nói này khiến cho Tiết Yến đỏ mặt.
Thường Hải Long cười mắng: "Thằng mồm thối này, đúng là không biết tích đức!"
Trương Dương nâng chén, nói: "Năm mới không khí mới, chúng ta cùng uốngchén này, hi vọng tất cả chuyện buồn từ giờ sẽ rời xa chúng ta, năm naytất cả đều thuận lợi, cần thăng quan thì sẽ thăng quan, cần phát tài thì sẽ phát tài, cần sinh con thì sẽ sinh con!"
Thường Hải Thiên và Thường Hải Tâm bị hắn chọc cho bật cười.
Thường Hải Long nói: "Anh đừng cười em. Đại ca, chuyện cá nhân của anh cũng nên giải quyết rồi."
Thường Hải Thiên uống cạn chén: "Anh trước tiên lập nghiệp rồi sau đómới lập gia đình, giao lại nhiệm vụ nối dõi tông đường cho em đó!"
"Đừng mơ, anh là lão đại, anh dựa vào gì mà giao lại áp lực cho em, vạn nhất em sinh con gái thì sao?"
Thường Hải Tâm nói: "Con gái thì con gái, các anh vẫn còn trọng nam khinh nữ à!"
Thường Hải Long nghe thấy đề tài càng lúc càng đi xa, cười nói: "Đượcrồi, chúng ta tại sao lại chuyển đề tài sang việc sinh con đẻ cái thếnày. Trương Dương, cậu nói đi, cậu và Lưu Văn Quân rốt cuộc là có mâuthuẫn gì?"
Trương Dương giải thích rất thằng thắn nhanh gọn: "Tôi thấy hắn không thuận mắt!"
Ai cũng biết rằng chuyện nhất định là không đơn giản như vậy, nhưngTrương Dương đã không muốn nói thì những người khác cũng không tiện hỏi.
Tần Thanh vốn đã đồng ý tới ăn cơm, nhưng vì cuộc họp về an toàn sảnxuất kéo dài, cho nên cô ta nhắn tin cho Trương Dương, hẹn địa điểm gặpmặt tối nay.
Thường Hải Thiên dẫu sao cũng có tâm sự, chưa uống nhiều đã say rồi.Thường Hải Tâm nhìn thấy bộ dạng của đại ca, kịp thời khuyên gã đừnguống nữa. Mấy người rời khỏi Thủy Thượng Nhân Gia, Thường Hải Long cóchút áy náy nắm tay Trương Dương, nói: "Hôm nay không khéo, không thểuống tận hứng với cậu được, đợi sau này có cơ hội chúng ta lại uốngnhé." Gã năm sau sẽ tới Giang Thành, Trương Dương giúp gã liên hệ một số nghiệp vụ tu sửa trang trí quảng trường thương nghiệp của chùa Nam Lâm, cần phải gặp mặt nói chuyện với An Ngữ Thần, Kiều Mộng Viện.
Trương Dương thấy Thường Hải Thiên đã lên xe, liền nhỏ giọng cười nói:"Chăm sóc anh trai của anh đi, trong lòng anh ấy không được thoải máilắm!"
Sau khi mấy người chia tay, Trương Dương lái xe rời đi, vừa hay thấy Lưu Văn Quân từ quán trà Lục Ấm đi ra, lái một chiếc Santana đi dọc theođường hồ bắc. Trương Dương vốn cho rằng thằng ôn này đã đi rồi, khôngngờ vẫn bị mình gặp phải, hắn tăng tốc đuổi theo, ở một khúc rẽ thì vượt lên cản trước xe Santana.
Lưu Văn Quân sợ hãi phanh kít lại, suýt chút nữa thì đâm vào đuôi xe jeep của Trương Dương.
Trương Dương đẩy cửa bước xuống, đi tới trước xe của Lưu Văn Quân, gõnhẹ vào cửa kính, Lưu Văn Quân nhìn Trương Dương qua tấm kính, do dự một lát rồi kéo kính xuống, mặt cố nặn ra một nụ cười: "Chủ nhiệm Trươngtìm tôi có việc gì vậy?"
Trương Dương nói: "Trong lòng anh biết rõ mà!"
Lưu Văn Quân vẫn cười nói: "Chủ nhiệm Trương khiến tôi hồ đồ rồi, tôi biết rõ cái gì?"
Trương Dương cười lạnh, nói: "Đừng có giả vờ với tôi, hai phóng viên ở cốc Phỉ Thúy theo dõi tôi có phải là anh phái tới không?"
Lưu Văn Quân vẫn giả vờ mặt mày mê hoặc nói: "Chủ nhiệm Trương có ý gì vậy?"
Trương Dương nói: "Nhìn bộ dạng của anh cũng là kẻ thông minh, giả vờmãi cũng không có gì thú vị đâu, hai chúng ta có thể không quen nhau, có điều tính khí của tôi rất không tốt, trong thể chế rất nhiều người đềubiết tôi, tôi nghĩ chắc tôi không cần phải nhắc nhở anh chứ?"
Lưu Văn Quân sao không nghe ra rằng người ta đang uy hiếp mình, hắn cười nói: "Chủ nhiệm Trương, tôi nghĩ chúng ta có lẽ có chút hiểu lầm rồi!"
Trương Dương nói: "Xem ra anh vẫn còn thiếu hiểu biết về tôi rồi!" Hắnthò tay ra nắm lấy cổ áo của Lưu Văn Quân, hơi dùng lực một chút kéo Lưu Văn Quân qua cửa sổ xe, Lưu Văn Quân sợ đến nỗi hồn phi phách tán:"Anh... anh... làm gì vậy?"
Trương Dương sợ hắn hét tonên điểm huyệt đạo của hắn, kỳ thực án chiếu theo tu vi chính trị củaTrương đại quan nhân hiện tại, vốn sẽ không áp dụng thủ đoạn thô bạonày, nhưng Trương Dương gần đây tâm tình không được tốt, vả lại, hắn đối với chuyện lần trước ở cùng với Tần Thanh bị người ta chụp lén vẫn canh cánh trong lòng, đương nhiên là bất chấp thủ đoạn.
Lưu Văn Quân muốn hét mà không ra tiếng, bị Trương Dương lôi như xách gà con tới ven hồ rồi đánh một chưởng vào gáy hắn, khiến cho Lưu Văn Quânngất đi, không đợi hắn tỉnh lại đã nhúng đầu hắn xuống nước hồ lạnhbăng.
Lưu Văn Quân ở trước mặt Trương Dương căn bản là không có cơ hội để phản kháng, bị dìm cho tới khi hai tay quờ quạng không ngừng, sắp tắc thởđến nơi thì Trương Dương mới kéo hắn lên, cười lạnh nói: "Có nói không?"
Lưu Văn Quân há miệng thở hổn hển, Trương Dương thấy hắn không có phảnứng, lại tiếp tục dìm hắn xuống, dày vò ba lần như vậy, Lưu Văn Quân mới không chịu nổi, hắn liều mạng tỏ ý mình bằng lòng nói ra.
Trương Dương lúc này mởi giải huyệt cho hắn, trong mắt Lưu Văn Quân đầyvẻ sợ hãi, trước đây ở trong tiểu thuyết võ hiệp đọc thấy có công phuđiểm huyệt, hôm nay coi như là được thấy chân thực rồi, hắn bị TrươngDương dọa cho vỡ mật, run lập cập nói: "Tôi nói, tôi nói... đều... là... Ngô... Ngô Minh... bảo tôi làm vậy..."
Trương Dương nhớ tới Ngô Minh cả ngày tươi cười, không ngờ tên phó bíthư thị ủy Lam Sơn lại ti bỉ như vậy, hắn thở dài, nói: "Tôi bảo nàytổng biên tập Lưu, anh lớn vậy rồi sao vẫn chẳng có đầu óc gì cả, ngườita lợi dụng anh mà anh cũng không nhìn ra à?"
Lưu Văn Quân nói: "Tôi cũng hối hận lắm rồi, anh yên tâm, tôi sẽ không nói gì cả, tôi thề, tôi sẽ không nói gì cả!"
Trương Dương cười nói: "Tôi sợ anh nói ư? Anh nói ra thì có ai tin, chodù là có người tin, tôi lặng lẽ thủ tiêu anh thì chết vô đối chứng làđược thôi."
Lưu Văn Quân rùng mình, bằng vào thủ đoạn của Trương Dương muốn vô thanh vô tức giết chết hắn không phải là chuyện khó. Ai cũng nói sợ quỷ ácnhân, Lưu Văn Quân hiện tại đã sợ Trương Dương tới cực điểm, hắn run rẩy nói: "Chủ nhiệm Trương, anh tha cho tôi đi... tôi biết nên làm gìrồi..."
Trương Dương cười ha ha: "Anh làm thế nào thì tôi căn bản chẳng buồnquan tâm, bỏ đi, chuyện này anh biết tôi biết là được rồi!" Hắn bỏ LưuVăn Quân lại một mình ngồi run rẩy trong gió lạnh, lái xe jeep của hắnngênh ngang bỏ đi.
Cho tới khi Trương Dương đi xa rồi, Lưu Văn Quân mới liên tục hắt xì như vừa tỉnh mộng.
...
Trương Dương tới đường phụ nữ đón Tần Thanh, Tần Thanh đã cải trang,bước lên xe jeep, cởi búi tóc ra, mái tóc đen như thác nước xõa xuống,cô ta dựa lưng vào ghế, nói: "Họp cả ngày, thật sự là mệt quá."
"Ăn cơm chưa?"
Tần Thanh lắc đầu: "Không muốn ăn!"
Trương Dương nói: "Sao có thể không ăn cơm được? Trường kỳ như vậy sẽ không tốt cho sức khỏe đâu!"
Tần Thanh nói: "Quảng trường Phụ Nữ có một một cửa hàng bánh ga tô MỹGiai Nhạc, giờ chắc chưa đóng cửa đâu, anh lái tới đó đi, em đi mua chút đồ để tối ăn."
Trương Dương gật đầu, chiếu theo địa chỉ mà Tần Thanh nói lái tới cửahàng bánh ga tô, hắn bảo Tần Thanh đợi ở trong xe, tự mình đi chọn đồcho cô ta ăn. Lúc chọn ra mấy cái bánh ga tô đang chuẩn bị tính tiền thì tới một người xông vào, sau đó lại có bốn đại hán vạm vỡ vào theo. Saukhi người đó chạy vào liền lớn tiếng kêu cứu mạng, Trương Dương nghegiọng nói của gã có chút quen tai, tập trung nhìn thì thấy là Hà TrácThành, cha của Hà Hâm Nhan.
Hà Trác Thành vô cùng thảm hại, bị đánh cho mặt mũi bầ dập, trên mặt cómấy chỗ toét máu, quần áo trên người cũng bị rách mấy chỗ, mấy nhân viên phục vụ trong cửa hàng sợ hãi gào toáng lên.
Bốn nam tử đó lôi Hà Trác Thành ra ngoài, Hà Trác Thành gào lên: "Cứu mạng!"
Một người trong đó nói: "Mày thiếu tiền không trả, cho dù là tới phápviện cũng đuối lý thôi!" Bọn cúng kéo Hà Trác Thành ra ngoài cửa, đẩyngã xuống đất rồi bắt đầu đấm đá.
Tần Thanh ở trong xe jeep thấy vậy liền đẩy cửa bước ra, quát: "Các anhlàm gì vậy? Vô pháp vô thiên thế? Biến mau, không tôi báo cảnh sát đấy!"
Mấy tên đại hán cười hắc hắc, nói: "Không ngờ còn là một mỹ nữ, muốn báo cảnh sát thì báo đi, bọn anh đánh người thì sao hả? Hay là muốn báothêm là bọn anh phi lễ với em?" Một tên trong đò thò tay ra muốn vuốtmặt Tần Thanh, nhưng lại bị Tần Thanh nhanh như điện xẹt tóm lấy ngóntay, bẻ một cái khiến cho hắn gào lên, Tần Thanh nhấc chân đá một phátvào háng hắn, khiến hắn đau đến nỗi quỳ xuống đất.
Ba đồng bạn còn lại thấy tình thế bất diệu, xông lên muốn vây công TầnThanh thì Trương Dương từ phía sau chạy tới, một cước đá bay một tên,sau đó dứt khoát nhanh gọn đánh ngã hai tên còn lại, cười lạnh nói: "Đồcặn bã, không biết hiện tại là xã hội pháp trị à!"
Tần Thanh nói với Trương Dương: "Báo cảnh sát đi!"
Trương Dương gật đầu, móc điện thoại ra, Hà Trác Thành khẩn trương vạnphần, nói: "Tôi không sao... đừng...đừng báo cảnh sát..." Y lúc này mớinhận ra nam tử giải vây cho y không ngờ lại là Trương Dương.
Bộ dạng thảm hại của Hà Trác Thành lọt vào mắt Trương Dương, tất nhiênlà xấu hổ vô cùng, y quay lại định chạy thì bị Trương Dương tóm lấy cánh tay, mỉm cười nói: "Gấp thế? Gây chuyện rồi muốn đi à? Ông chạy quamùng một liệu có qua được mười lăm không?"
Hà Trác Thành đỏ mặt, nói: "Tôi còn có việc gấp..."
"Việc gấp gì? Đi trả nợ cho người ta à?"
Hà Trác Thành nghe thấy câu này, lập tức như quả bóng xì hơi, thở dài,quay người lại, lúc này Tần Thanh đã vào trong xe, cô ta không muốn đểngười khác nhận ra mình.
Hà Trác Thành nói: "Chuyện này cậu ngàn vạn lần đừng nói với Hâm Nhan nhé!"
Trương Dương đá đểu: "Không ngờ ông còn có chút huyết tính đấy!" Hắnbuông tay Hà Trác Thành ra: "Thiếu tiền của ai? Có phải là Uông Đông Lai đó không?"
Hà Trác Thành thở dài: "Còn không phải là chuyện ký hợp đồng cho HâmNhan lần trước ư, tôi đã trả gã mười lăm vạn rồi, nhưng gã còn đòi lãi,Hâm Nhan lại không có ở Lam Sơn, tôi không có tiền trả cho họ!"
Trương Dương nghe vậy liền nổi giận, gan của thằng Uông Đông Lai nàykhông nhỏ, lần trước chính gã đã nói là không cần mười lăm vạn đó, hiệntại không những đòi tiền rồi mà còn muốn lấy lãi. Trương Dương ghét nhất chính là loại người lật lọng, Uông Đông Lai ở trong mắt hắn chẳng quachỉ là một tên lưu manh ở Lam Sơn, loại nhân vật cỏn con này không ngờcũng dám khiêu chiến quyền uy của hắn, Trương Dương nói với Hà TrácThành: "Không cần trả tiền cho gã, lần sau gã dám tới tìm ông, ông bảohắn tới chỗ tôi mà đòi."
Hà Trác Thành gật đầu, y tuy biết Trương Dương lợi hại, nhưng dẫu saoTrương Dương là rồng qua sông, Uông Đông người ta mới là địa đầu xa chân chính của Lam Sơn.
Trương Dương nói xong câu này thì bỏ đi, Hà Trác Thành cũng không dám ở lại, vội vàng bỏ chạy.
Tần Thanh nhìn bóng lưng hốt hoảng bỏ chạy của Hà Trác Thành liền hỏi: "Anh quen y à?"
Trương Dương nói: "Cha của Hà Hâm Nhan đấy, người này rất hám lợi, lầntrước cầm mười lăm vạn của hộp đêm Tinh Hoa, bắt Hà Hâm Nhan ký hợp đồng ba năm với Tinh Hoa, anh lúc đó ngăn cản chuyện này."
Hắn kể lại thì Tần Thanh mới nhớ ra, cô ta nhíu mày, nói: "Y không phải là một người cha tốt!"
Trương Dương nói: "Tên Uông Đông Lai này đúng là hạng chẳng ra gì, lúcđó đã đáp ứng là không đòi mười lăm vạn, về sau Hâm Nhan bảo cha cô tatrả lại tiền cho gã, hiện tại không ngờ còn đòi lãi, đúng là đáng ghétmà, con mẹ nó, chọc giận an rồi, anh sẽ phá nát hộp đêm Tinh Hoa củagã!"
Tần Thanh nhìn hắn, nói: "Anh sao vậy? Hỏa khí lớn thế, hiện tại là xãhội pháp trị, đánh đánh giết giết có thể giải quyết được vấn đề ư? Vảlại, anh còn là một cán bộ quốc gia, chúng ta không thể biết pháp màphạm pháp được!"
Trương Dương nói: "Hay là anh nói với thị trưởng Thường!"
Tần Thanh nói: "Không cần, để em bảo cục trưởng Bàng, nhờ ông ta tới xửlý hộp đêm Tinh Nhạc, chỉnh đốn chúng một phen!" Tần Thanh nói xong liền gọi điện thoại cho cục trưởng cục công an Bàng Trung Lương, cô ta vàBàng Trung Lương có quan hệ rất tốt. Bàng Trung Lương nghe thấy mệnhlệnh của phó thị trưởng Tần, lập tức phái xe cảnh xác tới cửa hộp đemTinh Hoa đứng gác.
Uông Đông Lai và và Bàng Trung Lương cũng có giao tình, vừa thấy công an phái xe tuần tra tới canh, lập tức hiểu mình đã đắc tội với người tarồi, thằng ôn này vội vàng gọi điện cho Bàng Trung Lương, bị Bàng TrungLương mắng cho như tát nước vào mặt: "Anh còn muốn làm ăn không? Lam Sơn lớn vậy à, anh sao lại đắc tội với cả mấy thị thường ủy thị ủy, anh sớm muộn gì cũng phải cuốn gói khỏi đây thôi!"
Chương trước Chương tiếp
Loading...