Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Tiên Hôn Hậu Ái

Chương 43: Một bài thơ nhỏ



Bữa cơm tối này cũng không nghiêm túc như An Nhiên nghĩ, hình như mọi người đềunhìn thấu sự căng thẳng của cô, nên cả một bữa cơm miệng Tô Dịch Kiều không hềdừng lại, bầu không khí được điều hòa vô cùng thoải mái. Tần Vân gắp thức ăn chocô không ngừng, chỉ sợ cô ăn không đủ no lại không dám ăn. Tô Văn Thanh và TôHán Niên cũng chỉ từng người hỏi thăm hoàn cảnh gia đình An Nhiên, biết được chaAn Nhiên, Cố Hằng Văn là giáo viên cao trung, còn đam mê thư pháp, thì Tô VănThanh liền mong mỏi hôm nào cùng ông thảo luận những tâm đắc trong nghiên cứuthư pháp. Tô Hán Niên vốn là quân nhân nghiêm túc, nhưng mà hôm nay đặc biệtcười nhiều hơn, sợ mình nghiêm túc quá làm cháu dâu sợ hãi.
Tối hôm đó, cảnhà vui vẻ uống chút rượu, tửu lượng An Nhiên không tốt nhưng cũng cùng uống mộtchút. Sau đó dưới sự kiên trì của Tần Vân, đêm đó Tô Dịch Thừa và An Nhiên phảiở tại trong đại viện.
Ăn xong cơm tối Tô Dịch Thừa được ông nội Tô gọi điđánh cờ tướng, mà cha Tô thì theo thói quen vào thư phòng luyện bút pháp, cònTần Vân thì cùng cô giúp việc bận rộn trong phòng bếp, Tô Dịch Kiều vốn dẫn theoAn Nhiên tham quan đại viện này một lần, lại không ngờ giữa chừng thì ‘Du NhiênCư’ gọi điện đến, nói là có người gây chuyện, cô phải chạy đến xử lý một chút.Cho nên chỉ còn lại một mình An Nhiên đứng trong phòng Tô Dịch Thừa.
Gianphòng của Tô Dịch Thừa được bài trí đơn giản, gần như cùng thiết kế với khu nhàtrong thành thị, chỉ khác là phòng trong đại viện này nhiều giá sách, một cáigiá sách trúc cũ kỹ cũng không lớn, mỗi tầng đều đầy sách, anh đọc rất nhiềuloại sách, từ tri thức tác phẩm đến danh ngôn, tiểu sử danh nhân, từ tác phẩm cổvăn thưởng thức đến tiểu thuyết thịnh hành bán chạy ở nước ngoài, từ tạp sanquân sự khô khan, cứng ngắc, đến những tạp chí thời thượng trào lưu hiện hành,gần như thu thập được nội dung mọi phương diện.
An Nhiên tiện tay cầm một tậpthơ liếc nhìn, là bài Một đêm ở Firenze* của Từ Chí Ma, liếc nhìn qua loa, saođó cô đưa tay vốn muốn để thơ lại chỗ cũ, không ngờ có một tờ giấy từ trongtrang sách rơi xuống. An Nhiên khom lưng nhặt lên, là một đoạn thơ ngắn viết tay‘Bài thơ nhỏ’ của Biện Chi Lâm. (Firenze*: địa danh gọi theo tiếng Ý, tiếng Anhlà Florence)
“Em đứng trên cầu ngắm cảnh
Người ngắm cảnh trên cầu lạingắm em
Ánh trăng điểm tô cửa sổ phòng em
Giấc mộng ai kia lại được emtô điểm.”
Nét chữ rất xinh đẹp, tinh tế nhỏ nhắn, hẳn là chữ con gái.
“AnNhiên.”
An Nhiên đang xem, thì cửa được đẩy ra, Tần Vân cười híp mắt đivào.
Cô bỏ vật trong tay xuống, mỉm cười gọi bà: “Mẹ.” An Nhiên nhìn bà, giờphút này thật ra thì trong lòng cô vẫn còn căng thẳng, nhưng mà đã tốt hơn nhiềuso với lúc vừa tới.
“Đến đây, hai mẹ con chúng ta ngồi xuống trò chuyện.” TầnVân kéo An Nhiên để cô ngồi với mình ở trên giường của Tô Dịch Thừa.
Vỗ nhẹtay An Nhiên, Tần Vân hỏi: “Nói cho mẹ một chút, con và a Thừa nhà chúng ta quenbiết như thế nào?”
“Ách.” An Nhiên sửng sốt, có chút khó có thể mở miệng, côcũng không thể nói là cô xem mắt nhầm, sau đó hai người cứ mơ mơ hồ hồ như vậymà đi cục dân chính được.
Nhìn điệu bộ của cô, Tần Vân cho là cô thẹn thùng,xấu hổ không muốn mở miệng, chỉ cười nói: “Vẫn còn xấu hổ a.”
An Nhiên đỏmặt, chẳng qua là cười.
Tần Vân cũng không ép cô, vốn cũng chỉ là thuận miệnghỏi một chút, dù sao hôm nay coi như là lần đầu tiên gặp con dâu, bà cũng khôngthể hù họa người ta được. Cười, bà lấy ra một hộp gấm tinh sảo từ trong túi, đưacho An Nhiên, “Cầm lấy, mở ra xem một chút.”
An Nhiên sững sờ nhận lấy, cônghe lời bà mở hộp gấm ra, bên trong có một chiếc vòng ngọc phỉ thúy xinh xắn,màu sắc, ánh sáng rất xinh đẹp, có thể nhìn ra là loại hảo hạng.
“Mẹ, đâylà?” An Nhiên nghi hoặc nhìn bà, không hiểu rõ ý của bà.
Tần Vân cười, đưatay lấy chiếc vòng ngọc kia ra, sau đó đeo lên cho An Nhiên, vừa nói: “Cái vòngngọc này khi xưa mẹ chồng ta cũng chính là bà nội của a Thừa cho ta, sau khi tavào cửa, hiện giờ rốt cuộc a Thừa cũng kết hôn, vòng tay này a cũng nên truyềncho con rồi.” Nhìn cánh tay nhỏ bé trắng ngần của cô khi đeo chiếc vòng phỉ thúynày lên thật là đẹp mắt.
Nghe vậy, An Nhiên muốn tháo chiếc vòng ngọc ra:“Mẹ, cái này quá quý giá rồi, con, con không thể nhận.” Vòng tay được truyềntừng đời từng đời như thế, giống như là bảo vật gia truyền, làm sao cô tiếp nhậnđược!
“Đeo.” Tần Vân nghiêm mặt, thật tình nói: “Làm sao không thể nhận, đâychính là cho con dâu Tô gia, chẳng lẽ con không phải con dâu của Tô gia chúng tasao?”
“Con…” An Nhiên cứng họng, bây giờ cô là con dâu Tô gia không sai,nhưng là sau này thì sao, cô không dám xác định, dù sao hôn nhân của cô và TôDịch Thừa cũng không phải là kết quả của tình yêu bình thường.
Bộ dạng khôngnói ra lời của An Nhiên chọc cười Tần Vân rồi, bà lôi kéo tay cô khẽ cười nói:“Các con ở trong khu vực thành thị, cuộc sống sau này của a Thừa cần con chămsóc, dĩ nhiên nếu a Thừa khiến con tủi thân, con có thể trực tiếp tới tìm ta, mẹlàm chủ cho con.”
An Nhiên nghe, liền cười nhạt gật đầu.
Hai mẹ chồng condâu lại nói thêm một số chuyện khác, nhưng mà toàn là Tần Vân nói, An Nhiên chỉcười nhạt gật đầu nghe, vì ‘lấy lòng’ con dâu mới, Tần Vân nói rất nhiều chuyệnkhi còn bé của Tô Dịch Thừa, nghe thấy được khiến An Nhiên cảm thấy bất ngờ, côhoàn toàn không nghĩ tới Tô Dịch Thừa ôn nhuận nho nhã bây giờ cũng có tuổi thơnghịch ngợm như vậy, cũng sẽ leo cây trèo tường, cũng sẽ chọc giận cha đến mứcbị phạt đứng quân tư. (tư thế quân nhân)
Vào thời điểm hai người đang vừa nóivừa cười, cửa phòng được mở ra, Tô Dịch Thừa nhìn bà xã và mẹ mình, cười nói:“Nói cái gì đó, ngoài cửa cũng nghe thấy tiếng.”
“Chuyện riêng tư của mẹchồng con dâu, không nói cho con.” Tần Vân buồn cười đứng lên chuẩn bị rời đi,nói: “Được rồi, thời gian cũng không còn sớm, các con sáng sớm mai còn phải đilàm, buổi tối tắm rửa nghỉ ngơi sớm một chút.” Nói xong, bà xoay người đi rangoài.
Tô Dịch Thừa đóng cửa phòng lại, quay đầu thấy An Nhiên tay trái nắmtay phải, có chút mất tự nhiên bất an đứng ở đó.
Tô Dịch Thừa nhíu mày, hỏi:“Làm sao vậy?”
An Nhiên nhìn anh, vội lắc đầu, chỉ nói: “em, em đi tắm.” Thậtra thì đến bây giờ khi chỉ còn hai người bọn họ, An Nhiên mới nhớ tới tất cảchuyện tối qua, lúng túng xấu hổ từng chút dâng lên, thậm chí căng thẳng đếnkhông biết đối mặt với anh như thế nào.
Tô Dịch Thừa nhìn cô, khóe miệng nởnụ cười như có như không, chỉ thấy người vốn đang chạy tới cửa phòng tắm độtnhiên dừng lại, sau đó chậm rãi xoay người lại, nhìn anh, nói, “còn, vậy thì anhđi tắm trước đi.”
Tô Dịch Thừa nhướng mày, hỏi cô: “tại sao?”
Tránh ánhmắt anh, An Nhiên chỉ nói: “em, hôm nay em không định tắm.” Nói xong thì đi đếncái giường cũng không tính là lớn. Cô mới không muốn nói là vì không có quần áongủ mà không tắm, hiện giờ cô sợ nhất chính là hai chữ ‘đồ ngủ’ này.
Tô DịchThừa buồn cười nhìn cô, nhìn thấu tâm tư nhỏ bé của cô. Anh xoay người lấy cáiáo sơ mi trắng từ trong tủ quần áo trong phòng ra, mỗi tháng cũng về ngủ mấy đêmcho nên trong phòng còn giữ mấy bộ đồ anh thường tắm rửa.
Xoay người đưa áosơ mi trắng cho An Nhiên, nói, “Đi đi.”
An Nhiên sững sờ nhìn anh một chút,rồi lại nhìn cái áo sơ mi trong tay anh, một lúc lâu mới hơi đỏ mặt nhận lấy,sau đó cũng không quay đầu lại bước nhanh vào phòng tắm.
Chương trước Chương tiếp
Loading...