Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Phù Dao Hoàng Hậu

Quyển 3 - Chương 24: Cưỡng hôn bên đường



Ánh mắt nhìn thiên hạ kia như có như không, chỉ rơi trên người nữ tử xinh đẹp, đang đứng trên thành lâu ngoảnh đầu nhìn về hướng khác.
Chiến Bắc Dã đăm đắm nhìn lên thành lâu.
Ánh mắt nàng vốn dĩ đặt trên người hắn, nhưng trong khoảnh khắc người nọxuất hiện, nàng liền quay đầu đi, có hơi kinh ngạc nói mấy câu với hắnta, sau đó người nọ đáp lại, hắn lập tức nhìn thấy trong mắt nàng ánhlên ánh sáng rực rỡ, như thể hoa cỏ khắp núi đồi đều nở trong giây phútấy.
Trong tình cảnh Hoàng thành rét căm căm, xa xôi mờ mịt, đêmđen thăm thẳm, hoa kia nở trên thành lâu đẹp đến nao lòng, không gì sánh nổi, song lại chẳng thể nào với tới.
Chiến Bắc Dã đột nhiên chầm chậm đưa tay lên, đè xuống ở một vị trí trên lồng ngực.
Gió lạnh thổi qua, vết thương trên ngực hắn đang rỉ máu.
Nửa năm một khắc, ngàn dặm đi về, lưu vong, lẩn trốn..., không ngừng chỉnhđốn chuẩn bị lực lượng, nghiên cứu kế sách... vạn dặm chinh chiến giankhổ trên khắp các chiến trường... nửa năm, vượt qua nguy hiểm trùngtrùng ở Thiên Sát đại địa, chỉ huy quân đội tấn công hết thành trì nàyđổi thành trì khác, đao kiếm tranh đoạt vung lên hạ xuống giành lấy từng tấc đất lãnh thổ vạn dặm giang sơn. Hắn đã sáng tạo ra kỳ tích trên võđài quân sự, nhưng chỉ có hắn biết, đó chính là kỳ tích do nỗi nhớ nhung tương tư dai dẳng tạo thành.
Hôm nay dưới thành lâu, cuối cùng hắn cũng gặp được nàng.
Tuy nhiên, lại gặp nhau trong tình cảnh như vậy.
Hắn giữ chặt lồng ngực, thoáng ngỡ ngàng, những đau đớn và trăn trở, nhữnglần đột kích và bôn tẩu, những lần tiến công lòng như lửa đốt, những đêm dài hành quân không ngừng không nghỉ, chính là vì để gặp được nàng,nhưng trong tình cảnh như thế này hay sao?
Hóa ra tương tư như thể kim châm, đâm xuyên khắp cả người hắn, để lại vô số vết thương rỏ máu, tất cả đều là máu của tim hắn.
Chiến Bắc Dã cuối cùng cũng chậm rãi buông tay, thở ra một hơi dài, hắn quayđầu lại, cánh tay buông thõng xuống rồi đột ngột phất lên cao.
"Công!"
Tiếng kèn hiệu lệnh tấn công vang lên xé rách tia nắng ban mai, tiếng hô giết vang rền đất trời, đại quân trùng trùng điệp điệp, đao kiếm như rừngrậm, mặt đất dấy lên những cơn gió đẫm mùi máu tươi, đại địa mênh môngchiến bào cuồn cuộn như sóng triều dồn dập, Chiến Bắc Dã ghìm ngựa nhìnlên, đứng sừng sững trước biển người.
Mái tóc đen của hắn phất phơ trong gió, như chiến kỳ không bao giờ ngã!
Bản đồ giang sơn vạn dặm không ngăn được những ràng buộc trong lòng, hắn sẽ đuổi theo nàng.
Trưởng Tôn Vô Cực, ta và ngươi cùng tranh đoạt Phù Dao!
Phù Dao không hề hay biết, giờ phút này Chiến Bắc Dã ở dưới thành đã ra một quyết định lớn lao của cuộc đời chỉ trong nháy mắt.
Nàng có chút kinh ngạc nhìn Trưởng Tôn Vô Cực giả dạng hộ vệ, dùng khẩu ngữ hỏi hắn, "Sao huynh lại tới đây?"
Trưởng Tôn Vô Cực thản nhiên cười nói, "Thời khắc then chốt, sao có thể không đến?"
Mạnh Phù Dao cười cười, nghĩ rằng thời khắc then chốt mà hắn nói chính làthời điểm tiêu diệt Thiên Sát Hoàng triều, nàng vốn chẳng muốn đi nơikhác, chỉ chớp mắt, nhìn thấy Khấu trung thư đang chỉ huy phòng thủ, mấy tướng lĩnh đều đã bị "gia quyến của hai phủ Đô đốc" giả khống chế, sắcmặt nghiêm nghị đen thui hung tợn nhìn nàng chằm chằm, lại nhìn binh sĩhoảng loạn dưới thành lâu, khóe môi nhếch lên. Trưởng Tôn Vô Cực nhắcnhở nàng, "Thủ binh của Bàn Đô tinh nhuệ dũng mãnh, xưa nay lấy danh"Thiên hạ đệ nhất thủ thành" làm vinh quang, muốn họ không đánh mà hàngthì nàng phải tốn chút võ mồm..."
Mạnh Phù Dao đắc ý cười, vỗ vỗ vai hắn nói, "Huynh đài, cho phép huynh sùng bái ta!"
Nàng sải từng bước về phía trước, cất cao giọng nói, "Bệ hạ đã băng hà!"
Ầm ầm một tiếng, các binh sĩ trên thành lâu đang chống cự dường như đều quay đầu lại, kinh hoàng nhin Mạnh Phù Dao.
Nàng bình tĩnh nói tiếp, "Thành đã bị hạ, Bệ hạ băng hà như tướng bị chémđầu... Các huynh đệ còn ở đây liều mạng uổng phí ư? Giờ phút này, bỏ tàtheo chính sẽ trở thành công thần của Liệt Vương điện hạ, nếu như phảnkháng lại thì..." Nàng chỉ xuống phía dưới thành, Thương Long quân đang ở thế tấn công dũng mãnh, "Sẽ bị chôn thân dưới ba tấc thước đất, bởibách vạn hùng quân gươm giáo tua tủa dưới kia."
Binh sĩ ngơ ngácnhìn nhau, có một vị tướng dưới quyền nàng nói, "Liệt Vương nhân hậu,dân chúng thiên hạ đều theo, nếu không thì chẳng thể nào chỉ huy một đội quân hùng mạnh, thẳng tiến một đường như vậy, hiện giờ Hoàng đế đã mất, kẻ thức thời mới là trang tuân kiệt, từ nay về sau vợ con được hưởngđặc quyền, thăng chức rất nhanh. Hoặc là chết vô nghĩa ở trên tườngthành, già trẻ trong nhà không nơi nương tựa... Chư vị tự quyết đi!"
Nàng quay người đi xuống thành, Khấu trung thư ở phía đằng sau đột nhiên nhổ một ngụm nước bọt lẫn máu, mắng lớn, "Ngươi đúng là tên nhị thần vôsỉ!"
"Ngươi nói đúng rồi!" Mạnh Phù Dao cười to, "Tại hạ cả đờisùng bái nhất chính là nhị thần, bây giờ rốt cuộc cũng đã là nhị thần,trong lòng quả thật rất sảng khoái."
Mạnh Phù Dao cười, nghĩ thầm rằng danh hiệu nổi tiếng "Đệ nhất nhị thần" của Chu lão Thái sư có thể an nghỉ rồi.
Khấu trung thư lại hô to "Thân làm thần tử phải luôn trung thành với vươngtriều, chư vị huynh đệ, giờ phút lâm nguy sao có thể bất chiến mà hàng…”
"Bụp!"
Mạnh Phù Dao đã bắn một viên đá nhỏ lấp kín miệng hắn ta, làm gẫy ba cái răng cửa của hắn.
Phòng ngự trên thành đã lơi lỏng, còn Thương Long quân dưới thành vẫn tấncông mạnh mẽ không thôi, ngay lúc đó tiếng hô dậy lên như sóng nước.
"Chúng ta hàng!"
Khấu trung thư đau khổ nhắm mắt - Thiên hạ đệ nhất thành không gì phá nổi,từ xưa đến nay vẫn lấy thần thoại Bàn Đô bất tử làm vinh quang, cuốicùng bị hủy dưới tay tiểu nhân, còn những thủ binh Bàn Đô luôn kiên trìhộ thành kia, ấy thế mà chỉ vì mấy câu võ mồm của tiểu nhân này rốt cuộc đã buông bỏ vũ khí!
Mạnh Phù Dao không để ý đến hắn ta, mỉm cười đi cùng Trưởng Tôn Vô Cực xuống thành lâu, cửa thành vốn đã bị nhữngđợt tấn công dũng mãnh của Thương Long quân làm lung lay sắp đổ, mấytrăm binh lính thủ thành hợp lực mở cổng. Cánh cổng to dày và đen chầmchậm mở ra, ánh nắng chói lòa theo đó ùa vào, một con hắc mã chân nhuốmngàn dặm bụi đường xuất hiện, nghênh đón những bước chân cuối cùng từtrên bậc thang bước xuống của nàng.
Kỵ sĩ trên lưng ngựa phongtrần mệt mỏi nhưng dáng người vẫn anh tuấn, hiên ngang trên lưng ngựa,thẳng tắp như tùng xanh, chiến bào màu đen có thêu hình ngọn lửa đỏ tung bay, như thể ánh lửa cháy bừng giữa núi non mây trời gió lộng.
Phù Dao đứng ở bậc thang cuối cùng, mỉm cười nhìn chăm chú ánh mắt đen láycủa Chiến Bắc Dã, chờ hắn cười lên thật to và sảng khoái, đợi hắn vẫytay chào nàng nói, "Phù Dao, cuối cùng chúng ta cũng gặp lại nhau ở BànĐô rồi."
Kết quả là... Chiến Bắc Dã không nói gì.
Hắn giơroi giục ngựa phóng đến mà không hề dừng lại, khiến Phù Dao ngạc nhiênhết đỗi, lúc ngang qua nàng đột ngột hắn cúi người xuống, nàng còn chưakịp phản ứng thì đã bị kéo lên lưng ngựa rồi. Một tay Chiến Bắc Dã cầmcương ngựa, một tay giữ chặt eo Mạnh Phù Dao, lướt như bay qua ngườiTrưởng Tôn Vô Cực. Hộ quân phía sau reo hò, Chiến Bắc Dã như một cơn lốc đen cuộn thẳng vào trong thành.
Trưởng Tôn Vô Cực đứng bất độngtại chỗ mỉm cười, ho khẽ trong cát bụi mù mịt, nhìn Phù Dao bị Chiến Bắc Dã cướp đi như gió cuốn, im lặng lắc đầu, sau đó cúi đầu xuống nói vớiNguyên Bảo đang ở trong ngực mình, "Mi xem, cường đạo được tôi luyệnchính là như vậy đó."
Nguyên Bảo đại nhân vuốt vuốt râu, trầm tư suy nghĩ: Bùng nổ tốt hơn tĩnh lặng, tĩnh lặng tốt hơn hủy diệt..."
Lại nghĩ, hoặc là như vậy - Nếu bùng nổ thắng tĩnh lặng, thì tĩnh lặng chính là hủy diệt...
Trưởng Tôn Vô Cực ôm Nguyên Bảo, hơi ngã người về phía sau, nhìn cát bụi cuồncuộn dấy lên, từ tốn nói, "Chúng ta cần phải lấy đức thu phục lòngngười..."
Mạnh Phù Dao xui xẻo bị cơn lốc Chiến Bắc Dã cuốn đi,bị cuốn đi xa ba dặm mới phản ứng lại, nhất thời giận dữ, hung hăng đảokhuỷu tay đấm một quyền vào ngực Chiến Bắc Dã, "Chiến Bắc Dã, huynh cóphải người không? Thả ta xuống."
Quyền này đấm rất mạnh, khiếnChiến Bắc Dã đau đến kêu lên, song tay vẫn không hề thả lỏng chút nào.Mạnh Phù Dao cảm giác khuỷu tay hơi là lạ, bèn nghiêng người nhìn áochoàng đen thẫm của hắn dường như đen hơn thêm, có một vòng chất lỏngthẫm màu chầm chậm lan rộng ra, nàng mang máng ngửi được mùi máu tanhnồng... Mạnh Phù Dao nhìn trời... vì cáu mà ta vô tình gây chuyện rồi,khiến lợn bị thương càng nặng hơn thêm...
Hoàng thành đang trongtình cảnh hỗn loạn, quân đội Chiến Bắc Dã bận rộn tiếp quản thành, chiếm cứ phong hỏa đài, kho lương, quốc khố, ngoài ra còn một đội quân đicùng Chiến Bắc Dã đến thẳng Hoàng cung.
Chiến Bắc Dã phía trênđầu nàng vẫn một mực im lặng, chỉ siết chặt Phù Dao vào lồng ngực, áochoàng của hắn chùng xuống hơi thở nặng nề hỗn loạn, mùi máu nhàn nhạtvà mùi thuốc nổ xộc vào mũi nàng. Phù Dao ngẩng đầu lên, ánh mắt tốiđen, mi mắt nhăn lại - nàng phát hiện máu ướt đẫm người Chiến Bắc Dã,chắc là trên người hắn có không ít vết thương, lúc này nàng có thể thoát khỏi hắn một cách dễ dàng, nhưng bất luận là dù nàng có ra tay nhẹnhàng đến mức nào cũng sẽ khiến vết thương trên người hắn rách toạc, trừ khi là điểm huyệt hắn mà thôi... Mạnh Phù Dao thở dài, bây giờ điểmhuyệt chỗ nào của hắn đây, thời khắc then chốt đang đến... Chiến Bắc Dãkhông vô liêm sỉ như Trưởng Tôn Vô Cực, dùng vết thương trên người mìnhđể đổi lấy sự nhượng bộ của nàng.
Sau khi phóng ngựa như bay suốt một đường, cảm giác tức giận nản lòng ban đầu khi nhìn thấy Trưởng TônVô Cực sánh đôi cạnh nàng dưới thành lâu dần dần được trút bỏ. Hắn hơilộ ra nét cười, haizz, dường như nửa năm không gặp, Phù Dao nàng cuốicùng đã học được dịu dàng rồi? Nghĩ đến đây, lòng hắn vừa vui mừng vừabuồn bực - sự dịu dàng của nàng có phải là do được Trưởng Tôn Vô Cực dạy dỗ mà có hay chăng?
Lưng ngựa nhấp nhô lên xuống, khiến thân thể hai người không ngừng cọ xát với nhau, dù cách xiêm y nhưng hắn vẫn cóthể cảm nhận được đường cong cơ thể của nàng, ngửi được hưong thơm tươimát trên người nàng, khiến hắn toát cả mồ hôi.
Hắn nhìn thấy nàng có ba xoáy trên đầu, chẳng trách tính tình nàng lại quật cường đến vậy, rồi hắn lại nhìn xuống thùy tai của nàng, nhỏ nhắn và trắng nõn, bóngloáng như ngọc, nàng không xỏ lỗ tai, hắn lập tức nghĩ rằng, nữ tử trênthế gian này không xỏ lỗ tai là đẹp nhất, nếu như trên thùy tai xinh đẹp nàng mà có thêm hai cái lỗ, chẳng phải là phá của trời không tiếc haysao.
Hắn cảm thấy dường như nửa năm không gặp nàng có hơi gầyđi... ánh mắt Chiến Bắc Dã xẹt qua bò vai bên kia của nàng, rồi cúi đầuhứ lạnh một tiếng... Trưởng Tôn Vô Cực và Tông Việt đều ở đây mà vẫn đểnàng bị thương sao? Xem ra chỉ có hắn bảo vệ nàng mới có thể yên tâm,đợi đến lúc công việc hoàn tất, hắn sẽ cho nàng đầy đủ, tự do, không aicó thể ngăn cản, hắn sẽ tặng nàng tất cả những gì thuộc về hắn.
Nghĩ như vậy lòng hắn tựa rất vui sướng, bàn tay đặt trên eo Phù Dao từ từ di chuyển lên vai nàng.
Nhưng mà tay hắn chỉ vừa dịch chuyển được một đoạn, "Xoẹt", bóng dáng xinhđẹp trước mặt hắn nhanh như chớp đã tung mình, vững vàng ngồi phía saulưng hắn. Tiếng nói của Mạnh Phù Dao vang lên phía sau, nhẹ nhàng xenlẫn oán trách, "Chiến Bắc Dã, huynh là sói hay sao hả? Tay chân cẩn thận không thôi ta sẽ cắt hết móng vuốt của huynh."
Hàng mày củaChiến Bắc Dã nhăn lại, quay đầu lại phía sau liếc nàng - Mạnh Phù Dao,nàng có biết thế nào gọi là kìm lòng chẳng đặng không?
Mạnh PhùDao đương nhiên là không hiểu, trong mắt nàng, tất cả các nam nhân đụngchạm nàng từ cổ trở xuống và từ đâu gối trở lên mà không được nàng chophép đều là loại dâm dê - bao gồm cả Trưởng Tôn Vô Cực, chẳng qua là từtrước đến nay nàng không phải là người keo kiệt, suốt ngày tính toán sođo.
Gặp lại Chiến Bắc Dã sau một thời gian dài khiến nàng rất vui mừng, không nhịn được bèn kề tai hắn huyên thuyên kể chuyện. Từ chuyệntranh giành chức quán quân Đại hội Chấn Vũ đến chuyện vào Hoàng doanh,rồi tới chuyện tính kế Chiến Bắc Hằng, hiến kế trên Kim điện, từng bướcđoạt binh quyền, rồi đến chuyện mưu hại Chiến Nam Thành... nói đến mứcnước bọt tung bay. Đương nhiên là nàng rất thông minh, giấu nhẹm hết tất cả việc mình bị thương, bị si nhục... nàng không nhìn thấy sắc mặt củaChiến Bắc Dã mỗi lúc một đen thui, càng nghe càng khó coi, đến cuối cùng sắc mặt hắn đen không khác cái đít nồi là mấy.
"Ta nói cho huynh nghe, cái tên mặt quỷ Chiến Nam Thành đó, có cái chỗ giấu Hổ phù thôimà còn gian trá hết sức. Ôi má ơi, trong đó có một con quái thú, nướcmắt màu tím của nó là vũ khí giết người đó, may mà ta là hồng hạnh biếtcách vượt tường, hoa lê một nhánh đè lên hải đường..."
“Mạnh! Phù! Dao!"
Tiếng hô trầm thấp cắt đứt lời nàng, Mạnh Phù Dao ngạc nhiên mở to đôi mắt,quay đầu lại nhìn sắc mặt vô cùng khó coi của Chiến Bắc Dã, thấy nơi đáy mắt hắn bùng lên ánh lửa nhấp nháy, đỏ rực, trên cổ và trán đều nổi gân xanh, thần sắc thật khiến người ta phải sợ hãi.
"Nàng mê sảnghay sao hả! Ai cho nàng nhiều chuyện như vậy? Đó là thần thú hộ quốc của Hoàng triều Thiên Sát, nó không chỉ có nước mắt có độc, mà chỉ cần mộtsợi lông của nó rơi trứng người nàng thôi thì sẽ lập tức chết ngay mộtvạn lần!”
Mạnh Phù Dao chớp chớp mắt, hắn mắng nàng nhiều chuyệnkìa, thế nhưng nghĩ tới nghĩ lui nghĩ đi nghĩ lại một hồi nàng bèn quyết định khoan dung đại lượng tha thứ cho hắn, lẩm bẩm, "Không phải là đểcho ta giết thịt sao...."
"Đó là do nàng may mắn!" Chiến Bắc Dãmột lần nữa hung dữ chặn họng nàng, "Năm đó, đệ nhất kiếm thủ Thiên Sát - Tiết Vô Tà từng giành chức quán quân Đại hội Chấn Vũ, cũng bị chết dưới móng vuốt của Tử Si. Con quái vật này chỉ cần cào rách một chút da mỏng của nàng thôi, thì dù có là Đại la kim tiên cũng không cứu nổi! Nàngnàng nàng-" Hắn giận đến run rấy cả người, suýt chút nữa đã buông lỏngdây cương, "Nàng thật là không biết trời cao đất dày, Hổ phù cũng được,Hoàng quyền cũng vậy, có đáng để nàng dùng tính mạng để đổi lấy haykhông? Ngu muội!"
"Con mẹ nó, huynh mới là đồ ngu muội ấy", nòngđại pháo lập tức bị châm ngòi lửa, Mạnh Phù Dao bật dậy đứng trên lưngngựa, "Chiến Bắc Dã, huynh là đồ vô liêm sỉ, nửa năm không gặp, vừa gặplại không những bắt cóc mà còn mắng mỏ ta, huynh uống nhầm thuốc rồiphải không? Cha huynh vui vẻ đi cướp quân quyền, cha huynh vui vẻ đicướp Hổ phù, liên quan quái gì đến huynh chứ!"
"Sao lại khôngliên quan đến ta hả, sống chết an nguy của nàng sao lại không liên quanđến ta chứ?" Giọng nói của Chiến Bắc Dã còn to hơn cả giọng của nàng,"Ta thà lấy thân này đánh nhau mười ngày nửa tháng dưới thành, dùng lựclượng của mình công thành đoạt vị, chứ không bao giờ muốn nàng vì ta màmạo hiểm như vậy. Mạnh Phù Dao! Nàng đem một đấng nam tử đường đường như ta đặt ở đâu thế!”
Hắn chỉ vào mũi mình, càng nói càng kíchđộng, "Ta, Chiến Bắc Dã muốn báo thù, muốn làm Hoàng đế, lại phải nhờđến... một nữ tử vì ta mà dấn thân vào chỗ chết, nội ứng ngoại hợp giúpta mở cổng thành sao. Ta còn mặt mũi nào để nhìn thiên hạ, nhìn nàngchứ?"
"Ta, huynh xem thường nữ nhân? Nữ nhân thì sao hả? Chẳngphải huynh do mẹ huynh sinh ra sao?" Mạnh Phù Dao tức đến bốc khói,giương nanh múa vuốt, muốn ăn tươi nuốt sống kẻ vô liêm sỉ theo chủnghĩa đại nam tử này, "Cha huynh kém huynh chỗ nào hả? Huynh làm được vì sao ta không thể làm? Thiên Sát vạn dặm lãnh thổ đều do huynh chiếmđược, huynh sợ ta cướp công ư? Yên tâm đi, Chiến Bắc Dã huynh vinh viễnlà kẻ kiêu ngạo, Mạnh Phù Dao ta mãi mãi là kẻ nhiều chuyện. Yên tâm, từ trước đến nay ta chưa bao giờ nghĩ là huynh dựa vào Mạnh Phù Dao ta mới có thể mở được cổng thành, ta chỉ là, ta chỉ là..." Nàng đột nhiên dừng lại một đoạn, hơi thở có chút hỗn loạn, cắn cắn môi nói, "Ta nhìn thấyngười chết quá nhiều rồi, có thể giài quyết mà không cần dùng binh đaomáu đổ, vì sao ta không cố gắng làm? Tranh đoạt quyền vị nhất định phảimáu chày đầu rơi sao? Những sinh mạng đó đều có cha mẹ sinh thành dưỡngdục, đáng trân quý như chúng ta vậy, vì sao lại bắt họ phải hy sinhnhiều đến thế?"
Nhip tim Chiến Bắc Dã hỗn loạn, Hắc Phượng Kịdừng sau lưng hai người một mực yên lặng lắng nghe họ cãi nhau đều bịchấn động, ánh mắt tất cả mọi người đều nhìn về phía thiếu nữ đang phẫnnộ kia, nữ tử đang đứng trên lưng ngựa của Chiến Vương gia, im lặng lâuthật lâu, rồi lại dùng ánh mắt chê bai nhìn thủ lĩnh của họ.
Chiến Bắc Dã lần đầu tiên bị thuộc hạ trung thành cùa mình xem thường...
Lửa giận của Mạnh Phù Dao vẫn còn cháy ngút trời, nàng ra sức giẫm lên áo choàng của Chiến Bắc Dã, "Mẹ nó! Đồ con lợn!"
Chiến Bắc Dã đành ngậm miệng, môi mím chặt thành một đường thẳng. Chết tiệt!Nữ nhân này lại hiểu lầm rồi! Hắn đâu ngại nàng nhiều chuyện? Đâu sợnàng cướp công? Đâu có cảm thấy mất thể diện vì nàng nội ứng ngoại hợpmở cửa thành cho hắn? Cũng chẳng phải vì hư danh nam tử mà hy sinh ngànvạn người, Chiến Bắc Dã hắn không màng... Hắn chỉ là... không muốn nàngmạo hiểm mà thôi.
Cái câu "Dựa vào một nữ nhân mở cổng thành chota" mà hắn nói lúc nãy thực ra hắn không có nói đầy đủ, hắn thật sự muốn nói là, "Dựa vào nữ nhân trong lòng ta mở cổng thành cho ta" nhưng xung quanh người đông như vậy, sao hắn có thể mở miệng nói ra như thế chứ?
Chiến Bắc Dã oán hận ảo não vung tay, haizz! Hắn sẽ không nói nữa, nói gìcũng bị con cọp cái này hiểu lầm, nhưng lại chẳng có cách nào giảithích, không khéo càng giải thích càng hiểu lầm, đành im miệng.
Hắn buồn bực xiết chặt dây cương, mu bàn tay nổi gân xanh lè - -Hai ngườicách biệt nửa năm, không dễ dàng mới gặp lại, vậy mà vừa gặp mặt là cãinhau, cái này gọi là gì thế nhỉ? 
Hắc Phượng kị một lần nữa lạiquay đầu lại, yên lặng nhìn nàng, lại nhìn Chiến Bắc Dã, nhưng lần nàylà ánh mắt ngưỡng mộ. Trên đời này, có bao nhiêu nữ nhân có thể làm được chuyện như thế chứ, dùng hết sức mình để giúp trang nam tử đạt thànhước nguyện...
Chiến Bắc Dã nhìn chằm chằm Mạnh Phù Dao, tronglòng cảm thấy ấm áp, con ngươi đen láy bóng loáng, hắn hắng giọng, cốgắng nói những lời thật dịu dàng nhất," Ta xin lỗi..."
Ai ngờ nữnhân kia lại tiếp tục nói dông dài, "Ta mệt rồi, huynh kiêu ngạo nhưthế, ta giúp huynh có bấy nhiêu thôi đâu có gọi là xem thường huynh đâu, những việc sau này huynh tự làm đi, ta đi đây." Nói xong liền xuốngngựa, nghĩ một chút rồi lại nói, “Nếu huynh muốn tìm ta, ta và Châu Châu ở ngõ Nam Nhị phủ Thống Lĩnh, khi đến huynh nhớ cho ta hôm kia là sinhnhật của Châu Châu, ta có nói rằng huynh gửi thư chúc thọ nàng ấy, huynh đừng quên đó."
Nàng vừa nói xong lập tức hàng mày Chiến Bắc Dã dựng lên, hắn lạnh lùng nói, "Vì sao ta phải nhớ chứ?"
Mạnh Phù Dao sặc một cái, cả giận nói, "Ta có nói huynh nhờ ta thay mặt chúc thọ nàng ấy!"
Chiến Bắc Dã nhăn mày cúi đầu, đáy mắt hiện lên sự tức giận, giọng nói trở nên lạnh lùng hơn, "Có liên quan gì đến ta?"
Mạnh Phù Dao vừa xuống đất, nghe câu nói này liền lảo đảo, xoay người phắtlại, quát lên, "Đúng! Không liên can gì đến huynh! Ta đây cũng có quanhệ gì với huynh đâu chứ!"
Chiến Bắc Dã chấn động, đột nhiên quaydầu lại, con ngươi đen sẫm của hắn gắt gao nhìn chằm chằm nàng, trongánh mắt có vô số đốm lửa nhảy nhót, hừng hực. Phù Dao bị ánh mắt của hắn thiêu đốt đến giựt mình, lùi về sau một bước, Chiến Bắc Dã thình lìnhnhảy xuống ngựa, xông đến.
Hắn nhanh chóng đến trước mặt nàng, không nói hai lời, tóm lấy nàng, hôn!
Trong nháy mắt môi của Chiến Bắc Dã đã phủ kín lên môi nàng, mạnh mẽ điêncuồng cướp đoạt, thể hiện rõ tình cảm mãnh liệt và tâm tình bị dồn néncực độ, cuồng nhiệt và quyết tuyệt, triền miên hôn nàng!
Bụng dưới hắn đột nhiên đau.
Dường như có một mũi đao lạnh lẽo đặt ngay tại vị trí vừa rắn chắc lại vừa nhạy cảm của hắn.
Chiến Bắc Dã dừng lại một thoáng, chỉ một thoáng thôi, tay hắn lại siết chặteo nàng, một chút cũng không nhượng lại thành trì đã chiếm hạ, thậm chícòn cắn khẽ lưỡi nàng - Nàng có gan thì thiến ta đi!
Thật tiếcthay, nữ nhân mà hắn thích thật sự không đủ yếu đuối, mảnh mai. Mạnh Phù Dao đột nhiên xoay tay, vặn cằm của ai đó, "cạch" một tiếng rất nhẹ.
Cằm của Chiến Bắc Dã đã bị nàng tháo rời.
Nhất chiêu đắc thủ nên Phù Dao lập tức lùi về phía sau, nhìn Chiến Bắc Dãgắn cằm mình lại, ai nấy đều trố mắt nhìn và khiếp sợ không thôi, nànglạnh nhạt nói: "Chiến Bắc Dã, nửa năm không gặp huynh thật là tiến bộ,trở thành một tên dâm đãng cưỡng bức thiếu nữ trên đường, thật sự làđáng mừng."
Nói xong nàng xoay người bỏ đi, có một binh sĩ HắcPhượng kị nhìn thấy ánh mắt thủ lĩnh mình, liền muốn ngăn nàng lại, lậptức bị nàng tung cước đá bay cả người và ngựa.
Chiến Bắc Dã chămchú nhìn theo bóng lưng của nàng dần biến mất nơi cuối phố, ánh mắt đensẫm như vực thẳm... Hắn lại sai rồi, hắn luôn phạm phải sai lầm, hắn vừa gặp nàng liền sai, hết sai lầm này đến sai lầm khác, đẩy nàng càng xahắn. Những tương tư ẩn giấu sâu tận trong tâm khảm, hắn cứ ngỡ đó là sựbình tĩnh và lý trí của hào kiệt, song mới vừa gặp lại nàng, lòng hắn đã tan chảy như thể băng tuyết gặp lửa, như thể sự nhớ nhung và ham muốncó được nàng bị lửa đốt cháy thành tro bụi, khiến hắn không còn là chính mình nữa.
Chiến Bắc Dã lặng thinh, đứng ở đầu con phố dài, cửacung trước mặt, đầy đường là binh lính và dân thường vậy mà hắn nhưchẳng nhìn thấy, dáng người hắn thẳng tắp, song lại toát ra nét cô đơn.
Lâu thật lâu sau, Chiến Bắc Dã xoay người lên ngựa, điên cuồng quất roi phóng suốt một đường.
Hắn quất roi thật mạnh, chẳng có dáng vẻ của một người xưa nay rất yêu quýngưa, tóc hắn bay múa cuồng dã trong gió, trông như một ngọn lửa đenngòm đang giận dữ cháy bừng.
Phù Dao vừa sải bước quay về vừa tức tối giơ chân đá lung tung, khiến đá cuội trên đường bắn tung tóe.
"Mình thật sự mất trí mẹ nó rồi, thế mà lại muốn Liệt Vương điện hạ tôn quí,kiêu ngạo, đầu trâu, đối đãi thật tâm với một cô gái nhỏ, lừa gạt!"
"Mình thật sự mất trí mẹ nó rồi, vốn cho rằng người tự cao tự đại điên cuồngnhư hắn, cách biệt nửa năm sẽ biết quan tâm chăm sóc, hiểu được tâm tình quí giá kia.”
"Mình thật sự mất trí mẹ nó rồi, lại dùng khuôn mặt nóng đi đắp vào cái mông lạnh của người ta!”
"Hử? Dán vào... mông?... của ai?"
Kèm theo câu hỏi kia là tiếng cười, Mạnh Phù Dao đang tức giận Chiến Bắc Dã không thôi, nghe được tiếng người nọ liền nói, "Chiến Bắc... haizz,không có!"
Nàng không ngẩng đầu lên mà còn dùng tay che mặt; xoay người bước đi, "Ai da, ta nghĩ Vân Ngấn vẫn còn lạc ở trong cung, taphải đi tiếp ứng."
"Ta đã phái Ẩn vệ lẻn vào trong cung tiếp ứnghắn ta rồi, trong cung lúc này đang loạn, khắp cung thái giám và cung nữ đều đang bỏ trốn, Cấm vệ quân như rắn mất đầu có thể giữ được cửa là đã không tồi rồi, không tìm hắn ta gây phiền phức đâu."
Trưởng Tôn Vô Cực mỉm cười thong thả đi tới, giữ chặt áo nàng: "Chạy gì chứ, Nguyên Bảo đại nhân rất nhớ nàng."
Nguyên Bảo Đại Nhân đảo mắt, đêm qua ta vẫn còn ngủ cùng nàng ta, nhớ cái mông ấy, các người thật đáng ghét, hơi một tí là lại biến ta từ chuột thànhKỳ đà.
"Ta cũng không muốn nhìn thấy mặt con chuột mập đó." Mạnh Phù Dao kiên quyết cự tuyệt, "Chán rồi!"
Nguyên Bảo Đại Nhân phẫn nộ - - Ta cũng không muốn nhìn cái mõm lợn nhà ngươi đâu!"
"Như vậy…" Sau lưng, người nọ vẫn đang cười, níu tay áo của nàng: "Ta nhớ nàng, không được sao?"
"Buồn nôn." Mạnh Phù Dao khinh bỉ, liếc hắn," Một khắc trước chúng ta vừa gặp nhau."
"Ngay tại giờ khắc này ta bỗng bắt đầu nhớ nàng." Người nọ nghiêm túc nói,"Thời khắc chia ly đó, khiến ta đột nhiên cảm thấy, có những chuyện vĩnh viễn không thể buông thả, tựa như nắm cát trong tay, chỉ nhẹ buông ra thì cát sẽ theo gió bay xa."
Mạnh Phù Dao càng nghe càng chột dạ, người này nói chuyện thật là chán, lúc nào cũng đầy ẩn ý như vậy,so sánh, quanh co, thật thật giả giả hư hư thực thực làm người ta hoảnghồn, haizz! Màn vừa rồi chấn động quá, hắn biết hay không nhỉ?
Trưởng Tôn Vô Cực vẫn kéo tay nàng không buông, Phù Dao bỗng dưng quay mặtlại, gí mặt mình vào trước mặt hắn thật nhanh, rồi lùi về phía sau cònnhanh hơn, cười gian xảo, “Nhìn thấy chưa? Rồi phải không? Tốt lắm, taphải về đi ngủ bù đây."
Nàng lách qua người Trưởng Tôn Vô Cực đi về hướng phòng mình, đi chưa quá hai bước đã nghe thấy tiếng thở dài của hắn.
“Khuôn mặt mờ mờ không thấy rõ, chỉ thấy đôi môi tươi đẹp đỏ như máu."
Mạnh Phù Dao "á" lên một tiếng, tiêu rồi.
Trưởng Tôn Vô Cực thong thả tiến tới, mỉm cười xoay người nàng lại, ngón taylướt nhẹ qua đôi môi bị hôn đến sung tấy của nàng, ánh mắt hắn hiển hiện rõ nét không vui, một lúc sau thản nhiên hỏi, "Tâm tình không vui à?"
Phù Dao nghe hắn hỏi vậy bỗng nhiên nói ra hết tất cả những tủi thân ấm ứctrong lòng, cúi đâu đứng trước mặt hắn như một cô trò nhỏ, hít hít mũinói, "Con lợn Chiến Bắc Dã kia..."
Trưởng Tôn Vô Cực cười cười,xoa đầu nàng, ôm vai nàng đi vào phòng, vừa đi vừa nói, "Hừ! Ta phảinghĩ cách giúp nàng bắt tên đó bồi thường mới được..."
Thiên Sát Thiên Thu năm thứ 7, ngày 5 tháng 9, Liệt Vương Chiến Bắc Dã tấncông Bàn Đô, quân đội Thiên Sát chưa đánh đã giải giáp quy hàng, thủbinh thành lâu đích thân mở cửa thành. Thương Long quân tiến vào như sấm vang chớp giật, lao thẳng đến Hoàng cung, đánh tan Ngự Lâm quân, Cấm Vệ quân. Đến đây, toàn bộ các lực lượng vũ trang Hoàng thành và các khuvực lân cận của Bàn Đô đều thần phục dưới chân Liệt Vương.
Ngàymùa thu lá phong đỏ bay khắp thành, trên bậc thang bằng cẩm thạch ởquảng trường, thảm hoa trải đến tận cửa cung, nghênh đón chủ nhân mới. Y bào màu đen của Liệt Vương nhuộm thẫm sắc đỏ của lá phong, hàng cây ngô đồng tắm mình trong mưa phùn, các Vương công, quan viên với quan phụcđỏ, thắt lưng tím đang quỳ nghênh đón, lẽ đương nhiên, trong số nhữngthần tử kia cũng có những kẻ chống đối tân quân - ba đại trung thư cóhai người đã chết, Liệt Vương hạ lệnh an táng trọng thể, thế là đượcngười người ca tụng là một Hoàng đế khoan dung, hiền đức.
Vào hôm Chiến Nam Thành băng hà, khi tiếng chuông tang lễ còn chưa vang lên - Lễ bộ đã vui mừng nghênh đón tân đế.
Thật ra Chiến Bắc Dã có đến nơi đặt linh cữu của Chiến Nam Thành trong cung, hắn nhốt mình trong đó thật lâu mới ra, Kỉ Vũ và Phó thống lĩnh HắcPhượng kị chờ đợi trước cửa, mang máng nghe hắn nói một câu, "Ngươi bịnàng giết, nếu như oan hồn không siêu thoát được thì hãy tính vào thânta đây."
Kỉ Vũ và Phó thống lĩnh Hắc Phượng kị liếc nhìn nhau, im lặng thở dài.
Hôm đó tân đế qua đêm ở Thiên điện.
Đèn dầu ở Thiên điện đêm đó không tắt, thắp sáng suốt cả đêm, trên ô giấytrắng cửa sổ in bóng hình đơn độc của Chiến Bắc Dã ngồi bên ngọn đèn,tịch liêu, cô quạnh.
Kỉ Vũ im lặng thở dài, sau đó xuất cung đếnngõ Nam Nhị phủ thống lĩnh hỏi thăm, kết quả là cửa phủ đóng chặt, trêncửa có người viết mấy chữ như gà bới: "Cha mày không tiếp khách, Hoàngđế bố cũng không gặp."
Ở khe cửa có cài một phong thư.
KỉVũ thất bại ra về, mang theo bức thư kia nhanh chóng quay về cung. Ynghĩ rằng, Chiến Bắc Dã không biết y đi đến phủ thống lĩnh, không ngờTổng quản ngự tiền thị vệ nói nhỏ cho y biết điện hạ vẫn chưa ngủ, liêntục thò đầu ra nhìn, mãi đến khi thấy Kỉ Vũ về mới hừ khẩy một tiếng rồi đóng chặt cửa.
Kỉ Vũ dâng thư lên, ánh mắt Chiến Bắc Dã sángngời, vui vẻ đón lấy, đóng cửa lại cẩn thận xem thư, xem xong thì tứcgiận vỗ bàn, quát lên, "Trưởng Tôn Vô Cực đáng ghét! Cướp mất tiên cơcủa ta!"
Chương trước Chương tiếp
Loading...