Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 6 - Chương 560: Nô lệ



“Dệt tơ?” Nàng nhíu mày, chủng tộc giao nhân này quả thật trời sinhchính là xui xẻo: giao nhân khóc giọt lệ thành châu ngọc, cho nên chủnhân thường xuyên đánh bọn họ cầu châu ngọc. Dùng thân thể giao nhân cóthể tinh luyện thành đèn dầu, thiêu đốt trăm ngàn năm vô tận, giống như ở trong bụng lão rùa thần ở Ẩn Lưu.
“Giống cái giao nhân sinh ra tơ giao, vào nước không ướt, nhẹ nhưkhông, khoác lên người có hiệu quả mát mẻ, dưới ánh sáng mặt trời thoạtnhìn tràn ngập đủ loại màu sắc, vượt xa các loại vải dệt mà các cô gáiphàm tục sử dụng, cho nên giao tớ chế thành quần áo giá tiền rất cao.Lúc đấu giá tiến hành có vài quần áo làm từ giao tiêu, đến lúc đó ngàicó thể xem một chút. Cho dù ở Diễn Cư, giống cái giao nhân cũng cực kìquí hiếm, giá trị người này không rẻ đâu.”
Tiếp tục đi ngang qua lồng giam đang đóng có nữ có nam, theo Ngôquản sự giới thiệu, trong này là tù binh Bắc Phương chiến tuyến bị bắt, yêu có, người có.
Dĩ nhiên, cho dù ở đâu, nô lệ nữ cũng là vật phẩm có giá cao. ThiênThượng Cư cố gắng đưa ra mỗi mặt hàng triển lãm đều đạt tới độ hoàn mỹnhất, cho nên nữ nô thoạt nhìn mặt hoa da phấn, quần áo hoa lệ. Bọn họcũng hiểu được phải vì tiền đồ mình mà suy nghĩ nên hướng về phía namtử dưới đài vứt mị nhãn để trong buổi đấu giá có thể có người mua mìnhvề.
Chuyện này hoàn toàn không khó hiểu, nàng ở Hoa Hạ nhìn qua triễn lãm đấu giá, nhận thấy hàng triển lãm còn dùng nhung thiên nga, thủy tinh, tia sáng laser, ngay cả góc độ ánh đèn chiếu vào bảo bối cũng có thủthuật, huống chi Thiên Thượng Cư ỷ vào thân phận và chiêu bài của mìnhnên hàng hóa muốn bán ra ép giá rất cao, mỗi một loại hàng cũng sẽ làmđủ thủ thuật mặt ngoài: thời gian phù hợp, đâu thể giống bán rau cảitrắng ngoài chợ được?
Nàng cũng chú ý tới, đám người tụ tập chỗ nữ nô, nam tử phàm nhânchiếm đa số. Thiên Thượng Cư vừa mở cửa làm ăn, cho nên những kẻ phàmnhân quyền quý cũng có thể tham dự buổi đấu giá. Ở trong điện,giờ phút này cũng có sáu bảy người là phàm nhân.
Nô lệ người phàm cũng thôi, nơi này còn có rất nhiều mèo tộc, điệptộc, Hồ Tộc, đủ các loại nữ nô. Diện mạo, vóc người rất quan trọng, đốivới nam tử người phàm mà nói, bình thường muốn có một cô gái yêu tộccó dung mạo không phải dễ dàng. Hiện tại Thiên Thượng Cư bán ra nữ nôđeo xiềng xích, bị khống chế một thân yêu lực, sức lực không khách gìcác cô gái người phàm, bọn họ có thể mua về nhà dâm hoạn từ từ chơi. Vìvậy trước lồng giam các nữ nô bị chen chúc đến nước chảy không lọt.
Ánh mắt Ninh Tiểu Nhàn khẽ dừng lại, từ trong lồng khác thấy mấy gương mặt quen, trong bụng cả kinh.
Ngô quản sự quan sát nét mặt, nhìn hướng nàng ngắm nhìn hồi lâu.Không khỏi cười nói: “Đây là đặc sản Nam Chiêm bộ châu. Bộ Lạc nơi đóthừa thãi mỹ nữ song bào thai, xinh đẹp có thể duy trì bốn mươi năm, mỗi một người giá cũng không phải là đặc biệt cao, mua về vô cùng có lờiđây.”
Không sai, đang đóng trong lồng này chính là song bào thai mỹ nữ ởTuyết Sơn mà nàng cứu ra từ Thái Diễm đoàn xe. Lúc ấy nàng còn đặc biệtsai người đem họ chia ra mang đến các nơi, không nghĩ tới tỷ muội nàyvẫn khó thoát một kiếp. Có lẽ các nàng trốn tại trấn nhỏ bị lộ chântướng, bị Minh Thủy tông phái người bắt trở về. Bởi vậy có thể thấyđược, Thiên Thượng Cư đối với cửa mua bán này rất quyết tâm.
Theo như quy định, cô gái Hô Liên Bộ Lạc cũng bị đưa đi nô doanhThanh Châu nổi danh để tiếp nhận thuần hóa. Giờ phút này nàng nhìn những nữ hài này, quả nhiên tinh thần khác biệt hoàn toàn với một năm trước,lớp son phấn mỏng, lớp áo mỏng trên người, bờ mi mảnh, búi tóc vén lêncao, trên mặt lộ vẻ ướt át, đôi mắt quyến rũ, thấy vậy đám đăng đồ tửdưới đài đều động dục; có người quần áo thanh nhã không tầm thường, bộdạng phục tùng, mặt như phủ băng, con mắt cũng không nhìn bất cứ ngườinào, như ngọc quan âm, ngược lại khiến lòng nam nhân dưới đài ngứa ngáy. Hận không thể ôm về nhà, đích thân kéo xuống tầng mặt nạ này.
Nô doanh Thanh Châu quả thật có bản lãnh thuần phục nô lệ. Quảnhiên không giống vật thường, có thể “Tùy theo tố chất mà dạy”. Có thểkhiến mỗi người thể hiện ra phong thái khác nhau. Càng đánh sâu vào lòng người là cùng một đôi hoa tỷ muội, một nhiệt tình như lửa, một trongtrẻo lạnh lùng như băng, rõ ràng khuôn mặt giống nhau như đúc, nhưng lại có dáng vẻ hoàn toàn trái ngược. Ngô quản sự cũng là nam nhân, liếc mắt nhìn cũng khẽ nuốt nước miếng: “Những tỷ muội này toàn bộ đều từ nôdoanh Thanh châu huấn luyện ra, cam kết có thể làm chủ nhân được hầuhạ đến thỏa mãn.”
Ninh Tiểu Nhàn lạnh lùng nhìn hắn một cái không nói gì. Ngô quản sựlúc này mới nhớ tới, Ninh trưởng lão trước mắt cũng là một cô gái, nóiđiều này có vẻ không tốt lắm. Aizz, thật ra thì hàng năm mua những nữ nô này cũng có rất nhiều nữ khách quý hỏi, có khi là mua về hầu hạ trượng phu, có......
Lúc này, có mấy người Hô Liên Bộ Lạc thấy Ninh Tiểu Nhàn ở đứng phíaxa, ánh mắt nhất thời sáng lên, điềm đạm đáng yêu. Ninh Tiểu Nhànbiết, các nàng hi vọng nàng có thể đem các nàng cứu trở về lần nữa, giải cứu các nàng ra khỏi nước sôi lửu bỏng.
Đáng tiếc, lần này nàng không giúp được các nàng. Trong đại điện này nô lệ đâu chỉ mấy ngàn người? Cho dù muốn cứu nàng cũng chỉ có lòng làkhông có sức.
Nàng rũ mắt xuống, thở dài, cảm thấy trong lòng có chút buồn bực. Lúc này, Cưu Ma kéo ống tay áo nàng, truyền âm nói: “Mấy người này bị MinhThủy tông bắt trở lại, như vậy chỉ sợ Thiên Thượng Cư cũng biết chúng ta tham dự đánh cướp Thái Diễm đoàn!”
Ninh Tiểu Nhàn khẽ gật đầu, truyền âm cho nàng nói: “Không sai, lúcấy Thất Tử không bắt được phó tông chủ Minh Thủy tông, hắn là ngườithông tuệ, tin tức này chỉ sợ cũng đã để lộ đến Thiên Thượng Cư. Tuy vậy đứng phía sau ta là Ẩn Lưu, dù Thiên Thượng Cư biết sự thật cũng khôngdám làm gì ta, an tâm.” Muốn cho mấy cô gái khai ra bộ dáng của nàng rất dễ, dùng biện pháp đơn giản nhất —— miêu tả, huống chi trước khi chếtChung Ly Hạo đã đem bức họa của Hô Liên Mẫn Mẫn truyền đi trong tông,mà Hô Liên Mẫn Mẫn cùng nàng lớn lên giống nhau như vậy......
Nàng rũ mắt xuống, những người trong lồng kia lập tức biết cầu nàngcứu mình là vô vọng rồi, không nhịn được lộ ra vẻ mặt tuyệt vọng. Các nàng vẫn là tiêu điểm chú ý của mọi người, ánh mắt lại liên tục nhìnvề một phía cầu khẩn, tiếp theo lộ vẻ thê lương khiến không ít ngườiánh mắt thuận thế nhìn tới đây.
Ninh Tiểu Nhàn lập tức cảm nhận được một vài ánh mắt ác ý. Thuận thếnhìn lại, vừa vặn trông thấy một cô gái trung niên híp mắt lại nhìnnàng, người này màu da cực trắng, nhưng mặt không có thịt, khuôn mặtnghiêm túc. Phát hiện ánh mắt của Ninh Tiểu Nhàn, cô gái này hướng nàngkhẽ mỉm cười, bày ra sự thân thiện. Ninh Tiểu Nhàn lạnh lùng nhìn lại.Nàng tập tâm pháp, quen cảm nhận đủ loại dị thường dù rất nhỏ, cô gáinày mặc dù che dấu tốt nhưng vẫn bị nàng cảm thấy được nhiều tia ác ý.
Trong bụng nàng hiểu rõ, cũng không để ý nàng ta, xoay người đi.
Ra khỏi đại điện, nàng mới thấp giọng hỏi Ngô quản sự nói: “Cô gái quần áo đen vừa rồi ở trong Thiên Thượng Cư là ai vậy?”
Ngô quản sự suy nghĩ một lát nói: “Đó là Quyên Nương, là nhất đẳngchấp sự của Thiên Thượng Cư chúng ta, so với ta còn cao ra hai bậc đây. Ninh cô nương từng thấy qua nàng sao?” Thiên Thượng Cư có ba cấp quảnsự, chấp sự chỉ có hai cấp.
Ninh Tiểu Nhàn “À” một tiếng, lắc đầu.
Bạch Ngọc kinh phạm vi rộng lớn, hàng triển lãm cũng rất nhiều, mớiđi mấy ngọn núi cũng đã hai mươi canh giờ, tức là sắp thời gian haingày. Đây là với điều kiện cưỡi ngựa xem hoa. Do đó, không ít người đãđến trước nửa tháng thời gian. Bạch Ngọc kinh đấu giá có quả nhiên vô số kỳ trân, đồ xuất hiện ở nơi này quả nhiên là chỉ có không nghĩ tới, chứ không có gì không có. Trong đó có một đại điện chuyên trưng bày nhữngphụ kiện, đầy nhẫn trữ vật bảo thạch, dung lượng cũng kinh người,trong đó thậm chí dự trữ một con số đạt đến năm vạn cân.
Rốt cục đi tới núi cuối cùng là triển lãm vũ khí.
Lúc này mưa đã ngừng, mây đen trên bầu trời tản đi khiến bầu trờicàng thêm vẻ sáng rỡ. Tiểu thế giới này có đủ bốn mùa biến hóa.
Mặc dù trên mặt Ninh Tiểu Nhàn không lộ vẻ gì, nhưng trong lòng không ngừng suy nghĩ. Quẻ bói của Ninh Vũ nói nàng sẽ “Đạt được ước muốn”,chẳng lẽ là ở nơi này?
Chỉ có Thanh Loan, Thất tử quen thuộc với nàng mới có thể từ động tác nàng nhẹ nhàng hít vào mà hiểu rõ nội tâm nàng đang khẩn trương.
Ninh Tiểu Nhàn một chân bước chân vào đại điện.
Trong điện, vũ khí rực rỡ muôn màu, có thể đi vào Thiên Thượng Cư đấu giá cấp bậc ít nhất cũng là pháp khí cấp Huyền trung phẩm trở lên,bảo vật nơi này có cấp Địa nhiều nhất, cấp Thiên hạ phẩm, cấp Thiêntrung phẩm cũng có mấy cái, trước đài vây đầy người xem. Thiên Thượng Cư cũng phá lệ gia tăng số lượng thủ vệ ở nơi này, mấy vũ khí quan trọngđều là người tu vi cao thâm canh gác. Dù sao đối với bất kỳ người tutiên nào, quan trọng nhất chính là vũ khí, mà nơi này bảo vật đông đảo,nói không chừng dụ hoặc quá lớn khiến người người đỏ mắt bí quá hoá liều thì sao?
Nàng còn chưa từng thấy qua nhiều binh khí như vậy, nơi này số lượngnhiều nhất là các loại trường kiếm, sau đó là đao, rìu, Hồng Lăng cung,mâu, lá chắn. Ngay giữa đại điện lẳng lặng trưng bày một Thiên kíchkhổng lồ. Kích dài gần một trượng, còn cao hơn cả nàng, cả thân nó lóelên ánh sáng màu đồng xanh, hình bán nguyệt hai bên kích vừa có thể đâmthẳng, ghim chọn, có thể quét ngang, mổ. Dưới ánh đèn chiếu xuống, mũikích vẫn không ngừng lóe lên hàn quang.
Cao cấp pháp khí đều có linh tính. Phương Thiên kích lộ ra trước mặtmọi người chính là hơn thở cực độ khát máu, dữ dội tàn bạo, không máukhông vui, hai mặt thỉnh thoảng có ánh sáng màu đỏ sậm chợt lóe lên.Nàng hiểu, chỉ có hung binh đi theo chủ nhân giết người vô tình mới cóhơi thở đáng sợ như vậy.
Cái này được nhiều người chú ý nhất, bởi vì ngọc bài bạch ngọc viếtrõ ràng: “Đâm Long kích, một trong những vũ khí của Đại thủ lĩnh Man tộc thượng cổ, chuẩn thần khí.”
Về man tộc, nàng biết không nhiều lắm.
Chương trước Chương tiếp
Loading...