Gặp Cô Ấy - Thành Nam Hoa Khai
Chương 39: Cứu rỗi (ngoại truyện về Đông Phương Anh ở thế giới song song)
“Bé Anh!” Khi Mai Lộ Lộ chạy đến nơi thì nửa người của Đông Phương Anh đã rời khỏi lan can.
“Lộ Lộ, tớ xin lỗi, tớ đã liên lụy đến mọi người rồi. Bố mẹ tớ vì tớ mà sau này không thể ngẩng đầu làm người nữa. Họ còn muốn tìm ra cậu là ai. Chỉ khi tớ chết đi, mọi chuyện mới có thể kết thúc.”
“Bọn tớ không để ý đến chuyện đó, cậu biết mà.”
“Nhưng tớ để ý.” Đông Phương Anh hận bản thân mình. Tại sao cô lại ngu ngốc đến vậy: “Tớ cũng không còn tương lai nữa. Mọi người đều biết dáng vẻ lúc trước của tớ như thế nào. Không ai tin tớ chưa từng làm ra những chuyện đó, họ đều mắng tớ là con lợn béo, là thứ rẻ tiền. Tớ không còn tương lai nữa.”
“Cậu có tương lai mà. Chúng ta cùng nhau đi đến tương lai, được không?”
Đông Phương Anh cố chấp lắc đầu. Dường như cả cơ thể của cô đã bị xé nát, cô chỉ còn nhớ vài câu nói, ngoan cố lặp lại: “Không còn nữa, tất cả đều không còn nữa.”
“Đợi đã.” Mai Lộ Lộ không giống Đông Phương Anh, cô không hiểu tâm lý học nên không biết phải an ủi Đông Phương Anh thế nào. Dù có nói gì thì Đông Phương Anh vẫn chìm đắm trong thế giới của chính mình.
“Tớ đã tìm một người đến, cậu có thể nói chuyện với bà ấy một chút không?” May mà đúng lúc đó, người mà cô tìm tới đã đến.
Hóa ra phía sau có một bà lão mập mạp đang chạy đến, thở hổn hển, vừa thở vừa than phiền: “Chỗ đỗ xe điện xa quá, mệt chết mất! Chúng ta đến kịp chứ?”
“Kịp rồi ạ.” Mai Lộ Lộ vội vàng đỡ bà lão rồi nói với Đông Phương Anh: “Bà ấy là nhà tâm lý học giỏi nhất thế kỷ này. Tớ đã tìm rất lâu mới tìm được bà ấy. Cậu có thể nói chuyện với bà ấy một lát không?”
Bà lão vẫn còn đang thở d ốc, vừa vẫy tay vừa nói: “Chắc cháu còn việc khác thì cứ về trước đi, để bà nói chuyện với cô bé này. Cả đời bà không nghiên cứu gì mà chỉ nghiên cứu những trường hợp như thế này thôi, đừng lo.”
Mai Lộ Lộ vẫn không yên tâm, cô ngồi lại một bên, nhìn bà lão tiến đến chỗ Đông Phương Anh.
Khoảng nửa tiếng sau, một già một trẻ cùng bước đến chỗ cô.
Bà lão ôm lấy Mai Lộ Lộ: “Cháu yên tâm đi.”
Mai Lộ Lộ lưu luyến ôm bà lão, rồi lại ôm Đông Phương Anh. Cô phải trở về không gian thời gian của mình rồi.
Đông Phương Anh nước mắt lưng tròng, nhìn Mai Lộ Lộ rời đi, rồi hỏi bà lão: “Sau này cháu còn có thể gặp lại cậu ấy không?”
“Các cháu sẽ còn gặp lại nhau mà.”
Đông Phương Anh lau nước mắt. Bà lão nắm tay cô nói: “Đi thôi, sau này cháu sẽ gặp lại bạn ấy. Nếu không thể gặp, cháu vẫn sẽ luôn nghe thấy câu chuyện của bạn ấy.”
Đông Phương Anh trở về nhà. Bố mẹ, anh trai và chị dâu sau vài ngày tìm kiếm cô bây giờ đều ở nhà. Khi thấy cô quay lại, họ lập tức chạy đến ôm chầm lấy cô. Lúc nhìn thấy bà lão đứng sau lưng cô, họ mới biết bà chính là bác sĩ tâm lý giỏi nhất, người đã kéo Đông Phương Anh trở lại từ bờ vực của cái chết. Họ rối rít cảm ơn bà lão, mẹ Đông Phương Anh thậm chí suýt quỳ xuống cảm ơn.
Bà lão xua xua tay, sao bà lão dám để mẹ cô quỳ vậy chứ? Bà lão đỡ mẹ cô dậy, liên tục nói không cần cảm ơn.
Bố mẹ cô quyết định bán cửa hàng quần áo và căn nhà rồi đưa Đông Phương Anh và em gái đến một nơi khác để tránh xa ánh mắt soi mói của người đời.
Bà lão cũng đi theo để đảm nhận toàn bộ quá trình trị liệu tâm lý cho Đông Phương Anh.
Hai năm sau, Đông Phương Anh thi đại học, theo học ngành Tâm lý học. Cùng năm đó, bà lão luôn ở bên cạnh cô qua đời.
Bảy năm sau, cô tốt nghiệp thạc sĩ, trở thành một bác sĩ tâm lý bình thường.
Nhưng chỉ trong một năm, cô không còn là bác sĩ tâm lý “bình thường” nữa. Trong vòng một năm, cô đã giúp cảnh sát kết tội thành công 50 vụ xâm hại tình dục nghiêm trọng.
Những nạn nhân sau khi chịu tổn thương nặng nề thường mất trí nhớ hoặc xảy ra sai lệch ký ức. Hơn nữa, nhiều người còn quá nhỏ tuổi hoặc không đủ nhận thức về chuyện đó. Vì vậy, khi đối diện với cảnh sát, họ rất khó trình bày sự việc mà xảy ra với bản thân họ một cách rõ ràng.
Năm nọ, chuyện năm xưa của Đông Phương Anh một lần nữa bị đào lên. Nhưng lần này, nó không còn đi theo quỹ đạo cũ. Trữ Dương sớm đã thân bại danh liệt, những lời nhục mạ ngoại hình, cơ thể năm đó không còn xuất hiện nữa.
Hóa ra, những điều từng có thể ép chết cô, giờ đây đã chẳng thể làm gì được cô rồi.
Thậm chí, Đông Phương Anh còn dũng cảm kể lại tất cả mọi chuyện năm đó trong một buổi diễn thuyết. Cô không còn quan tâm thế giới nghĩ gì nữa, cô chỉ tiếp tục làm những việc của mình.
Trong những năm tháng sau này, cô vẫn luôn giúp cảnh sát xoa dịu tâm lý cho nạn nhân, giúp họ bình tĩnh hợp tác điều tra. Không chỉ vậy, cô đã lần lượt nhận nuôi 13 đứa trẻ bị bố mẹ bạo hành, giúp chúng vượt qua bóng tối tuổi thơ và bắt đầu một cuộc sống mới.
Những đứa trẻ ấy đều mang họ của cô, xem cô là tấm gương để nỗ lực trở thành người có ích cho xã hội.
Trong những đứa con của cô có 3 đứa trẻ sau này đã trở thành những nhà tâm lý học nổi tiếng.
Cuốn sách “Giá trị của sự sống” của cô được đánh giá là tác phẩm xuất sắc trong lĩnh vực tâm lý học, được dịch ra hơn mười ngôn ngữ và bán chạy suốt mấy chục năm.
Năm 78 tuổi, Đông Phương Anh đã trở thành một bà lão hiền từ. Cơ thể bà không còn khỏe như trước nên cũng ít khi ra ngoài.
Bà ngồi trên ghế bập bênh rồi nhìn về phía xa xăm. Bà có thể ngồi nhìn như thế cả một ngày.
Cháu gái nhỏ trở về nhà hỏi: “Bà ơi, người bạn mà bà đang đợi bao giờ mới đến vậy?”
Mỗi lần bà ngồi đó, cháu gái từ trường mẫu giáo về đều sẽ chạy đến hỏi bà đang làm gì?
Mỗi lần như vậy, bà đều mỉm cười trả lời bà đang đợi một người bạn, người bạn mà đã rất lâu rồi chưa gặp sẽ đến đón bà.
Người bạn đó phải đến đón bà đi giúp một đứa trẻ đang sống trong đau khổ.
“Bạn ấy sắp đến rồi.” Đông Phương Anh hoài niệm lại nói.
Cho đến một ngày, cháu gái nghe thấy tiếng động bên ngoài, cô bé chạy ra thì thấy bà đang ôm một chị gái trẻ tuổi, khóc nức nở.
“Bà ơi?”
Bà Đông Phương lau nước mắt, giới thiệu với người mới đến: “Đây là cháu gái út của tớ, Đông Phương Nhiễm.”
Cô bé ngẩng đầu, nhìn chị gái cao ráo trước mặt: “Chị ơi?”
“Không thể gọi bạn ấy là chị được đâu, bạn ấy là bạn thân nhất của bà cháu, cháu phải gọi bạn ấy là bà Mai.” Mai Lộ Lộ cúi xuống xoa đầu đứa trẻ, sau đó quay sang hỏi bà Đông Phương: “Trong nhà còn người lớn không?”
“Có chứ. Nhiễm Nhiễm, cháu vào phòng tìm mẹ đi, bảo mẹ là có một bệnh nhân rất quan trọng đang đợi bà, bà không về ăn trưa được đâu.”
Đứa trẻ chạy nhanh vào biệt thự.
Bà Đông Phương khoác tay người bạn tốt như nhiều năm trước: “Chúng ta đi thôi, trước đó tớ đã giao phó cho họ vài chuyện rồi.”
“Cậu không định quay về nữa sao?”
“Không, khoảng thời gian còn lại tớ muốn ở bên cô ấy. Nếu tớ có thể tận mắt nhìn thấy cô ấy từ từ vượt qua, vậy là cuộc đời của tớ mãn nguyện rồi.”
“Được.”
Hai người bước đến chiếc xe điện bên cạnh, Mai Lộ Lộ bắt đầu điều chỉnh không gian, thời gian và địa điểm.
Rõ ràng, đây là một chiếc xe điện có thể xuyên không.
Bà Đông Phương không bàn đến vấn đề này mà chỉ nhìn người bạn đã lâu không gặp, nói: “Tớ vẫn luôn thắc mắc, thời đại của tớ còn chưa có máy du hành thời gian, vậy thời đại của cậu thì lấy đâu ra?”
“Trường Đại học tớ đang học có một trung tâm làm thêm cho sinh viên, có thể nhận được việc từ Cục Không gian Thời gian.” Cô không nói rằng chuyến xuyên không này là do cô trộm máy thời gian mà có được.
Mai Lộ Lộ nói chuyện rồi quay người leo lên xe điện, sau đó kéo cô bạn già lên cùng. Rất nhanh, cô đưa người bạn già của mình quay về quá khứ.
Câu chuyện dường như quay trở lại điểm khởi đầu. Khi đó, một cô gái mười bảy tuổi không còn đường lui ngoài cái chết đã gặp một bà lão ngoài bảy mươi. Ánh mắt cô gái u ám, đau đớn, chẳng một tia sáng nào có thể lọt vào.
Nhưng bây giờ, người đứng trước mặt cô gái lại là một bà lão nhân từ, ánh mắt hiền hòa nhìn cô.
Trái tim cô gái ngập chìm trong tuyệt vọng, mọi thứ của cô đều đã bị xé nát. Ngoài cái chết ra, dường như cô gái không còn con đường nào khác.
Bà lão từ tốn bước đến bên cô, ánh mắt bà dịu dàng, lời nói mềm như kẹo bông. Bà lão cho cô gái nhìn thấy tương lai…
Những đứa trẻ cô đơn, đáng thương, không thể hiểu cũng không thể diễn tả những gì đã xảy ra với mình.
Những đứa trẻ giống như cô, đang chờ đợi cô trong tương lai.
“Cũng sẽ có những nhà tâm lý học khác giúp đỡ các em ấy.” Cô gái không muốn tin rằng mình có tương lai, không muốn tin rằng mình có thể làm được điều gì đó.
Bà lão xoa đầu cô: “Cháu là người đặc biệt. Chỉ có cháu mới đủ nhạy cảm, chỉ có cháu mới thực sự thấu hiểu nỗi đau và sự hoang mang của các em ấy. Chỉ có cháu mới biết con đường ấy phải đi như thế nào, chỉ có cháu mới có thể dẫn dắt các em ấy thoát ra khỏi đó.”
“Nhưng cháu chưa từng thoát ra, cháu cũng không thể thoát ra được.”
“Bà cũng từng trải qua nỗi đau như cháu. Khi còn nhỏ, bà cũng bị người khác lừa gạt làm nhiều chuyện bị cho là ‘hủy hoại cả đời’ hay ‘không còn mặt mũi nhìn ai nữa’. Khi đó, bà cũng cảm thấy cả đời này mình không thể thoát khỏi nó.”
Cô gái nhìn bà lão.
“Bà cũng từng bị mắng là ‘heo mập’, bị mắng chửi… Những lời đó, đến bây giờ bà vẫn không nói ra miệng được. Khi ấy, bà nghĩ rằng dù đi đến đâu, bà cũng sẽ bị người khác nhìn với ánh mắt đó, sẽ khiến những người yêu thương bà cũng không ngẩng đầu lên được. Dường như chỉ cần ai quen biết bà thì họ cũng sẽ bị xem thường. Khi ấy, bà thấy tương lai của mình chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
Cô gái dè dặt hỏi: “Sau đó thì sao ạ?”
“Sau đó có một bà lão đã khuyên bà từ bỏ ý định tự sát. Sau này, bà đã hết sức học tâm lý học, cố gắng hiểu về hành vi và tâm lý con người.”
“Bà muốn báo đáp người đó.” Cô gái nói.
Bà lão xoa đầu cô gái nhỏ, ánh mắt tràn đầy yêu thương: “Không phải. Bà chỉ muốn giúp đỡ những đứa trẻ đang đau khổ và lạc lối, không để chúng rơi vào cảnh ngộ như bà năm xưa. Quan trọng nhất là, khi bà hoàn thành tất cả, bà có thể ngồi trên chiếc ghế bập bênh đợi người bạn tốt nhất đời mình đến đón bà. Người bạn đó đưa bà quay lại khoảnh khắc này, để nói với chính bản thân bà năm mười bảy tuổi rằng cô ấy rất quan trọng với thế giới này, cô ấy cũng rất quan trọng với bà. Nửa đời còn lại của bà chỉ mong được quay lại bên cô ấy, dẫn cô ấy bước ra khỏi quãng thời gian tăm tối ấy.”
Cô gái mười bảy tuổi mở to mắt nhìn bà lão hiền từ, hiền hoà trước mặt mình, chỉ cảm thấy khó mà tin nổi.
“Sao… sao có thể?”
Bà lão nhìn cô. Giữa họ là khoảng cách sáu mươi năm, họ thực sự là cùng một người, nhưng những gì họ nhìn thấy lại hoàn toàn khác nhau.
Trong mắt bà lão không còn con sông màu đen nữa, mà chỉ có cô gái trẻ, không còn tuyệt vọng nữa, chỉ còn sự bình thản, dịu dàng, bao dung và hy vọng.
Sau khi nhìn nhau một lúc, cô gái nhận ra rằng bà lão trước mặt thực sự chính là bản thân mình.
Bà lão xót xa vuốt v3 cánh tay bị bấu đến đỏ ửng của cô gái, tuy bà rất đau lòng nhưng vẫn hỏi: “Những đứa trẻ ấy, những đứa trẻ cô đơn, đau khổ ấy, chúng đang đợi cháu xuất hiện trong tương lai. Cháu có sẵn sàng xuất hiện trước mặt chúng không?”
“Cháu có muốn trở thành bà, để xuất hiện trước mặt chính mình không?”
***
Lời của tác giả:
Phần ngoại truyện này thuộc về một thế giới song song, coi như là một tác phẩm fanfic về sự cứu rỗi mà tôi tự viết cho chính mình. Từ khi còn nhỏ cho đến lúc tốt nghiệp đại học, tôi đã chứng kiến ba cô gái rời đi: Từ người bạn cấp hai từng cắt vào cổ mình, đến đàn chị cấp ba nhảy xuống từ tầng sáu, rồi đến cô gái ở tòa ký túc xá bên cạnh thời đại học, người đã dùng móc quần áo để kết thúc sinh mệnh. Tôi cũng từng trải qua nỗi đau đến mức nửa đêm trèo lên lan can hành lang tầng sáu. Khi đó, tôi nghĩ rằng mình sẽ không thể nào vượt qua được nữa. Điều đáng buồn là, lúc ấy tôi quá thấp, ngay cả lan can cũng không trèo qua nổi. Vì vậy, tôi chỉ có thể ngồi đấy khóc mãi. Ở giai đoạn đó, chỉ cần nghĩ đến ngày mai sẽ đến, tôi lại liên tục nôn khan. Khi ở chỗ đông người, toàn thân tôi bất giác run rẩy. Tôi không hề dũng cảm, không có tẹo nào, gần như suốt cả chặng đường, tôi đều khóc. Nhưng tôi vẫn may mắn vì đã sống sót. Tôi rất muốn nói với chính mình của năm ấy rằng: “Hãy chờ thêm một chút nữa. Phía trước có một thế giới mới đang đợi bạn. Khoảnh khắc bạn gặp cô ấy, bạn sẽ biết ơn cả thế giới này vì đã để bạn sống tiếp. Bạn nhất định phải bước qua, đừng để cô ấy phải đợi quá lâu, càng đừng để cô ấy không thể chờ được bạn.” Hai năm trở lại đây, tôi mới nhận ra rằng có lẽ cuộc đời tôi chỉ thuộc về chính tôi. Tôi không cần dùng mạng sống của mình để trả thù ai, cũng không cần sự công nhận của bất kỳ ai để tiếp tục sống. Tôi cứ đi rồi dừng, chỉ làm những điều mình muốn, chỉ nhìn về phía bản thân, thế là đủ tốt rồi. Cuối cùng, tôi chưa bao giờ đối xử tàn nhẫn với một cô gái nào như thế này, và tôi cũng không thể đổ lỗi cho hiện thực rằng nó còn tàn nhẫn hơn. Đợi đến khi tôi có thể thoát ra khỏi câu chuyện, tôi sẽ viết một cuốn truyện về Đông Phương Anh. Khi đó, tôi cũng sẽ không đưa nó vào mục VIP. Đó sẽ là một câu chuyện chữa lành về trầm cảm và tuổi thanh xuân, chính là cuốn “Tương lai xán lạn” trong chuyên mục của tôi.