Gặp Cô Ấy - Thành Nam Hoa Khai
Chương 22: Quan niệm về tình yêu (1)
Năm Tiểu Mai vào cấp hai, cô đo chiều cao của mình: đã 1m65 rồi, vẫn sẽ tiếp tục cao thêm. Tiểu Mai véo véo cánh tay bản thân, quá gầy rồi, cần phải to khoẻ hơn nữa.
Con gái đến tuổi dậy thì đang lớn vọt, chân tay dài ra, vậy nên cô cao hơn so với bạn cùng lứa hẳn một khoảng. Không chỉ về chiều cao, trong kỳ thi tuyển sinh vào trường cấp hai, điểm số của cô cũng cao hơn người đứng thứ hai tận 20 điểm.
Trường cấp hai nằm ở bên kia con sông, ngay từ kỳ thi lớn đầu tiên, Tiểu Mai đã đứng nhất toàn khối. Chuyện này nhanh chóng lan truyền khắp trấn, ai ai cũng biết.
Nhưng cấp hai không giống tiểu học, thành tích cấp hai quyết định liệu có thể vào cấp ba hay không. Mà thành tích của Tiểu Mai lại quá nổi bật.
Thế là, những chuyện vốn dần bị lãng quên lúc cô mới chín tuổi, giờ đây, nhờ màn thể hiện xuất sắc này mà một lần nữa lại trở thành đề tài bàn tán của đám người lớn trong thị trấn.
Mỗi khi nhắc đến cô, họ luôn lắc đầu…
“Học giỏi thì có ích gì chứ? Con gái mà, danh tiếng bị hủy hoại rồi thì cả đời coi như bỏ.”
“Họ cần những lời thảo luận này. Góa phụ ở trong trấn nhỏ này luôn là nhóm yếu thế nhất, bị tất cả mọi người chà đạp.” Trong phòng thẩm vấn, người phụ nữ thờ ơ nói: “Con gái của một góa phụ cố gắng học giỏi? Thế thì có ích gì, chẳng phải từ bé phẩm hạnh của nó đã không tốt à? Sau này cũng chẳng ai thèm cưới. Họ cần những lời này để nâng cao cảm giác tốt đẹp của bản thân, đặc biệt là những người có con trai thành tích kém học cùng lớp với tôi. Họ cần dìm tôi xuống để tâng bốc con trai họ lên.”
“Ở quê tôi, lời khen lớn nhất dành cho con gái là: ‘Ai lấy được nó là có phúc lắm.’ Mà lời sỉ nhục lớn nhất chính là: ‘Cả đời này không ai thèm lấy.’ Một số gia đình có con trai còn thẳng thừng nói: ‘Tôi tuyệt đối không để con trai mình cưới loại con gái này.’ Đó chính là sự sỉ nhục lớn nhất.” Giọng cô như đang kể chuyện của chính mình.
Những câu chuyện vừa đáng cười vừa đáng buồn.
“Mẹ tôi cũng bị ảnh hưởng bởi kiểu tư duy đó.”
Dù mối quan hệ với mẹ không tốt, nhưng Tiểu Mai vẫn phải về nhà.
Cô vừa về đến nhà thì thấy mẹ đang giặt quần áo.
“Tiểu Mai, con lại đây một chút.”
Cô bước đến chỗ mẹ mình. Bây giờ cô đã cao hơn, còn mẹ thì trông thấp hơn trước.
“Dạo này sức khỏe của bà Trần thế nào?” Bà nhìn con gái giờ đây không còn lanh lợi, nhanh nhẹn như trước nữa. Như thể chỉ thoáng cái, cô giống như những cây nấm trong rừng sau cơn mưa, đột ngột mọc lên.
Tiểu Mai đáp: “Buổi tối bà vẫn hay ho.”
“Người già là vậy.” Mẹ cô nói tiếp: “Hôm nay mẹ đi ra ngoài, nghe thấy người ta bảo con thi đứng nhất khối?”
“Vâng.” Tiểu Mai không buồn không vui, chỉ khẳng định lại sự thật.
Lý Cầm thở dài: “Con chẳng tiến bộ chút nào. Con là con gái, đừng quá nổi bật. Lúc nhỏ con đã vì quá nổi bật mà chịu thiệt, lần này cũng vậy. Nhất định phải giành cái danh đứng đầu hả? Bây giờ con cũng lớn rồi, cũng hiểu chuyện rồi, biết những chuyện kia là thế nào. Vốn dĩ không ai nhắc lại nữa, bây giờ họ vừa biết con học giỏi cái là họ ghen tị, lại đào bới ra, sợ người khác quên mất mấy chuyện trong quá khứ của con.”
Tiểu Mai ngẩng đầu, nhìn mẹ mình.
“Con cũng không nên thích thể hiện, như vậy không tốt. Sau này ai dám lấy con?”
“Con không muốn lấy chồng.”
“Con gái sao lại không lấy chồng?” Mẹ cô nhíu mày: “Không lấy chồng, sau này con sống sao? Người ta sẽ nói con thế nào?”
“Con không quan tâm họ nói gì. Sau này con cũng không ở đây nữa, con muốn lên thành phố làm thẩm phán.”
Mẹ bị cô chọc tức cười: “Con làm thẩm phán? Mẹ thấy con chỉ có thể làm quan ‘hão huyền’ thôi. Nhìn bộ dạng con thế này, sao mà làm thẩm phán được? Với cái tính của con, sau này không vào tù là mẹ đã mừng rồi.”
Tiểu Mai chỉ cảm thấy cơn mệt mỏi nặng trĩu đang ập đến: “Mẹ không cần lo cho con. Dù con có ngồi tù cũng là chuyện của con.”
“Mẹ không lo thì ai lo cho con? Con lúc nào cũng nói mẹ trọng nam khinh nữ, nhưng con lại không để mẹ lo. Con nhìn em trai con xem, con đừng trách mẹ thương nó hơn, nó nghe lời hơn con nhiều.”
“Vậy mẹ cứ lo cho nó đi.” Tiểu Mai nói xong, xoay người bỏ đi.
Khi bạn đứng ở trên cao, người khác sẽ lập tức tìm cách kéo bạn xuống.
Còn những người thân thiết nhất, họ cũng mong bạn đừng leo lên, vì trên người bạn vẫn còn đầy mùi ô uế từ quá khứ.
Tiểu Mai bước ra ngoài. Cô cảm thấy mình đã trưởng thành. Tiểu Mai năm mười bốn tuổi nghĩ mình đã trưởng thành rồi.
Nhưng tại sao, sau khi lớn lên, lại đau đớn hơn cả lúc chẳng hiểu gì vậy?
Những người lớn trong trấn bắt đầu nhớ lại chuyện hồi đó, còn những cô gái lúc trước vì thiếu hiểu biết về giới tính mà bàn tán về việc cô “quyến rũ thầy giáo”, giờ đây khi vào cấp hai, họ lại có sở thích mới.
Đó là tiểu thuyết. Những câu chuyện tình yêu nam nữ trong đó mang lại cảm giác k1ch thích, khiến các cô gái mới lớn mê mẩn.
Bên ngoài trường có một tiệm tạp hóa, trong đó bày đầy các loại tiểu thuyết, chỉ cần 5 hào là có thể mượn một cuốn đọc trong một ngày.
Giáo viên chủ nhiệm tịch thu những cuốn sách có bìa màu mè rất nhiều lần. Nếu bị tịch thu truyện thì phải đền tiền, vì thế trong lớp thường xuyên vang lên tiếng khóc lóc ầm ĩ, nhưng vẫn không ngăn được việc họ đọc tiểu thuyết.
Tiểu Mai ngồi ở hàng ghế cuối cùng, phía trước có hai cô gái đang kẹp một cuốn tiểu thuyết giữa sách Ngữ văn, dựng đứng trên bàn để đọc.
Hai cô gái chụm đầu vào nhau, trên mặt nở nụ cười, say mê đọc tiểu thuyết.
Giáo viên chủ nhiệm bắt đầu đi xuống, nhưng họ hoàn toàn không nhận ra.
Mai Lộ Lộ ngẩng đầu lên rồi đá vào ghế phía trước một cái.
Cô bạn đang mải mê đọc tiểu thuyết bị làm phiền, định tức giận quay lại thì bỗng liếc thấy một bóng dáng đáng sợ.
Cô bạn lập tức rút cuốn sách, rồi nhét ra phía sau.
Nhưng đúng lúc đó giáo viên chủ nhiệm đã đến nơi.
“Đưa cho thầy.” Giáo viên chủ nhiệm nói.
Hai cô gái lập tức nhìn giáo viên, đưa sách Ngữ văn ra.
“Đừng có giả vờ nữa. Với thành tích của hai em, các em có thể đọc sách Ngữ văn say mê đến mức này à? Lại còn hai người cùng xem một cuốn? Tưởng thầy là đồ ngốc chắc? Đưa quyển truyện ra cho thầy!”
“Bạn ấy không mang sách Ngữ văn, nên bọn em quyết định cùng nhau học ạ.” Hai cô gái đồng thanh trả lời.
Giáo viên thấy vậy liền lục soát bàn học, nhưng lại không tìm thấy gì.
Thầy giáo thấy hơi kỳ lạ, sau đó nhìn Mai Lộ Lộ đang làm bài tập phía sau. Cô bé này xưa nay không chơi với ai, tính cách cô lập, lại có thành tích tốt, chắc không giúp bọn họ giấu sách.
Thầy giáo hoài nghi rời đi.
Vừa thấy giáo viên chủ nhiệm đi khỏi, hai cô bạn thở phào nhẹ nhõm.
May quá!
Cuốn tiểu thuyết họ đang đọc là “Ánh sáng nơi bán đảo”, nó rất dày, giá tận hơn hai mươi tệ. Nếu bị tịch thu thì có chắc chắn không thể đền được.
Họ quay đầu lại, thấy Mai Lộ Lộ vẫn đang làm bài tập, vẫn cái dáng vẻ kiêu ngạo, không giao du với ai như trước.
Nhưng không hiểu sao, đột nhiên họ cảm thấy cô thật tốt.
Tình bạn giữa con gái với nhau đến rất nhanh như vậy đấy.
Lúc tan học, Mai Lộ Lộ cũng không nói gì, chỉ đưa sách lại cho họ.
Hai cô gái thấy cô hình như không có ý muốn trò chuyện, mà cũng không biết nên nói gì với cô nên họ chỉ có thể nói cảm ơn rồi lại tiếp tục vùi đầu vào tiểu thuyết.
Buổi tối, Mai Lộ Lộ đã lướt qua toàn bộ chương trình Vật lý lớp 9 một lượt. Cô ngày càng cô độc, điều đó cũng đồng nghĩa với việc có rất nhiều thời gian. Phần lớn thời gian cô đều dành cho việc học, sách giáo khoa khối lớp cô đang học chắc chắn là không đủ để cô học. Ngay từ tiểu học, cô đã bắt đầu học chương trình cấp hai rồi.
Sau khi lật qua sách Vật lý, cô lại chuẩn bị ra đống sách cũ tìm thêm tài liệu môn Vật lý.
Trong đống sách cũ có một cuốn “Ánh sáng nơi bán đảo” nằm yên trong đó. Trên bìa là hình hai chàng trai đẹp trai và một cô gái buộc tóc củ hành.
Tiểu Mai nhìn lướt qua bìa sách, rồi vẫn cầm cuốn “Mỗi bài một bài tập” môn Vật lý rồi ngồi lại vào bàn học.
Đêm khuya tĩnh lặng, có thể nghe thấy tiếng nước chảy từ con sông nhỏ cách đó không xa, thỉnh thoảng có tiếng chim dạ oanh khe khẽ vang lên.
Hoàn thành xong bài tập trong ngày, Tiểu Mai dọn dẹp bàn học. Lúc cô đứng lên thì lại thấy quyển truyện kia lần nữa.
“Cuối cùng cô có đọc không?” Nhiều năm sau, trong phòng thẩm vấn, cảnh sát Lý hỏi.
“Có.” Người phụ nữ trả lời.
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, cảnh sát Lý đi ra, hóa ra là cảnh sát điều tra vụ án của Mai Lộ Lộ và chồng cô tự tử vì tình ở nhà bên cạnh.
Cảnh sát Lý quay lại tiếp tục hỏi câu hỏi ban nãy: “Khi đó cô có nghĩ đến chuyện lớn lên sẽ yêu đương, kết hôn không?”
Người phụ nữ lắc đầu: “Không hề nghĩ đến.”
“Vậy sau này vì sao lại kết hôn với anh ấy?”
Người phụ nữ nói: “Thực ra tôi cũng không suy nghĩ nhiều. Hôm đó, tôi và anh ấy cùng bước ra khỏi tòa án, còn chưa kịp phản ứng, anh ấy đã chắn trước mặt tôi, tôi bị một gã đàn ông muốn trả thù đâm một nhát. Khi bị thương, anh ấy vẫn còn lo lắng không biết có thể nấu bữa tối cho tôi hay không.”
“Khoảnh khắc ấy, tôi biết người đó chính là anh ấy.”
Mấy người ở đó đều ngây ra.
“Thực ra, quan niệm về tình yêu của tôi không phải từ sách vở, mà từ bà Trần.” Người phụ nữ hồi tưởng lại.
“Bà Trần?” Người đàn bà đã góa chồng mấy chục năm, cả đời không đi bước nữa.
Tình yêu của thế hệ trước tuy giản dị, không phô trương, nhưng lại dùng cả đời để bảo vệ tình yêu đó. Điều đó thật sự rất cảm động.