Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Gặp Cô Ấy - Thành Nam Hoa Khai

Chương 1: Bạn bè



Bồi thẩm đoàn đã có mặt.

Vụ án lần này vô cùng phức tạp, cả nạn nhân lẫn đối tượng tình nghi đều là những người có danh tiếng rất cao trong xã hội.

Điều này dẫn đến việc đây có thể là lần mà người dân tích cực thực hiện nghĩa vụ xã hội nhất.

Nữ cảnh sát trẻ và đồng nghiệp sắp xếp chỗ ngồi cho bồi thẩm đoàn trong phòng quan sát, nơi đây có thể nhìn rõ từng động tĩnh trong phòng thẩm vấn.

Trong căn phòng thẩm vấn trống trải, dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo, đối tượng tình ngồi đó, trông cô rất thoải mái.

Nghi phạm đã tự thú, nhưng điều kỳ lạ là từ lúc vào đây, nghi phạm chỉ nói một câu duy nhất là: Ngoài cảnh sát Lý Mật, cô sẽ không khai nhận tội lỗi với bất kỳ ai.

Nữ cảnh sát trẻ cầm hồ sơ, nhìn vào người trong phòng.

“Vào đi.” Phía sau truyền đến một giọng nói.

Nữ cảnh sát quay đầu lại, đó là cảnh sát Lý Mật.

Cảnh sát Lý Mật là một cảnh sát kỳ cựu, năm nay sẽ về hưu.

Cả hai cùng bước vào, khi ngồi xuống, cảnh sát Lý hỏi theo thông lệ: “Họ tên?”

Cảnh sát Lý là một người phụ nữ nghiêm túc chuyên nghiệp, bà sẽ không vì dư luận bên ngoài hay thân phận của người trong phòng mà thay đổi.

“Mai Lộ Lộ.” Người phụ nữ lên tiếng.

“Chúng ta đã từng gặp nhau.” Cảnh sát Lý hơi ngạc nhiên, bà nhìn vào mắt đối phương, dường như đang quan sát điều gì đó, rồi nói: “Cô thay đổi nhiều quá.”

“Thay đổi nhiều không phải là tốt sao?” Mai Lộ Lộ cười nhẹ, hình như cô rất hài lòng với sự thay đổi của bản thân.

Cảnh sát Lý không trả lời câu hỏi này, bà lật nhanh hồ sơ, một cái tên quen thuộc đập vào mắt.

“Cô đã từng dùng MLL530?”

MLL530 là một loại dược phẩm thần kinh, một phát minh của công ty công nghệ sinh học Văn Nguyên nhằm thay đổi con người. Nó được dùng để điều trị chứng rối loạn sau chấn thương, cụ thể là thay thế ký ức đau buồn bằng ký ức mới. Mỗi liều thuốc đều phải nộp đơn đăng ký.

“Từng dùng rồi.” Mai Lộ Lộ nói: “Tôi hơi đói, tôi muốn ăn gà rán, vừa ăn vừa nói chuyện.”

Cảnh sát Lý quay đầu, ra hiệu cho người bên ngoài đặt một phần gà rán, còn thêm cả một lon coca.

“Có lẽ còn phải đợi một lúc nữa thì mới mang tới được, chúng ta có thể vừa nói chuyện vừa chờ không?”

Người phụ nữ ngẫm nghĩ: “Bắt đầu từ đâu đây?”

“Bắt đầu từ lý do cô sử dụng MLL530 đi.” Cảnh sát Lý không trực tiếp hỏi về vụ án mạng.

Mai Lộ Lộ nhìn người đối diện, lên tiếng hỏi: “Bà đã từng có chuyện gì mà cả đời cũng không muốn đối diện chưa? Trong ký ức mà bà cảm thấy bản thân thật ghê tởm ấy.”

Nghi phạm không đợi cảnh sát Lý trả lời, tự mình tiếp tục nói: “Ngày đó vốn là ngày tôi kết hôn.”

“Chuyện ấy lại bị bới móc lên một lần nữa, bị phát sóng ngay trong đám cưới, chiếu trên màn hình lớn, mọi người đều nhìn vào tôi, tôi không có cách nào đối diện với tất cả nên chỉ có thể bỏ chạy ra ngoài.”

Cảnh sát Lý cúi đầu, bà biết đoạn này, vì nó đã lên hot search, hầu như ai lướt mạng cũng nhìn thấy.

Sau khi cô dâu chạy ra ngoài, lúc tìm thấy thì đã cắt cổ tay tự sát và nhập viện.

“Chuyện đó, bên ngoài nói là do vợ trước của chú rể, tên Văn Phương làm, cô nghĩ sao?” Cảnh sát Lý nhìn thẳng vào cô.

Khi nghe thấy hai chữ “Văn Phương”, người phụ nữ rõ ràng cau mày, nhưng trong mắt không hề có hận thù, mà chỉ nói: “Có thể là cô ấy làm, cũng có thể không phải, lúc đó tôi đã không còn quan tâm chuyện này nữa rồi, tôi chỉ muốn sớm kết thúc mọi thứ thôi.”

“Kết thúc thế nào? Dựa vào khả năng xoá ký ức của MLL530 sao?”

“Lúc đó tôi chỉ muốn quên đi tất cả, MLL530 là một thứ tốt, nó tuy không thể thay đổi quá khứ, nhưng có thể xóa bỏ ký ức của tôi. Đời người mà, chẳng phải mọi thứ đều do ký ức quyết định sao, mà ký ức của tôi thì chẳng có gì đáng để lưu luyến, thế nên tôi đồng ý.”

“Đến khi tỉnh lại, tôi thấy mình ở trong ký ức của chính mình. Mọi thứ đều chân thật như thể đã xuyên qua không gian thời gian về quá khứ, trở lại thời thơ ấu.” Người phụ nữ chìm trong hồi ức.

Năm đó, Mai Lộ Lộ mới chín tuổi, vẫn còn sống ở trấn nhỏ nơi phượng vĩ nở rộ.

Hoa phượng vĩ rơi đầy xuống, hai bên đường đều là một màu đỏ tàn úa.

Ở cuối con đường có một khoảng đất trống nhỏ, Mai Lộ Lộ nhìn thấy bản thân hồi bé, cô bé đang ngồi trên cây phượng vĩ, ngơ ngẩn nhìn ba cô bé khác đang chơi nhảy dây trên bãi đất trống.

“Cỏ. Biêng biếc đồng cỏ tơ, tươi úa năm mỗi lần, dù lửa thiêu chẳng triệt, đua nẩy theo Xuân về.”1

Hai cô bé giữ dây nhảy căng ra, còn cô bé mặc váy trắng thì lấy chân đẩy dây qua lại.

Mai Lộ Lộ đứng ở đây, cô biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.

Mấy cậu bé cầm quả bóng rổ đi tới, chuẩn bị tranh chỗ.

“Không được, bọn tớ đến trước mà.” Cô bé mặc váy trắng trừng mắt nhìn bọn họ.

“Các cậu đi không? Không đi thì lát nữa hối hận cũng không kịp đâu.” Cậu bé dẫn đầu nói.

“Không đi.”

Mấy cậu bé liền bỏ đi.

Cô bé đeo kính hơi lo lắng, nói: “Bọn nó có làm gì không nhỉ?”

Cô bé váy trắng đáp: “Sợ gì chứ, tớ có anh trai, bọn nó không dám làm gì đâu.”

Vừa dứt lời, mấy cậu bé kia đã quay lại, trên tay cầm cành cây phượng vĩ đầy những con sâu róm đen sì.

“Sâu róm đến rồi.” Bọn con trai thấy mấy cô bé sợ quá không dám cử động thì vui lắm, cố tình vung cành cây về phía mấy cô bé.

“Những con sâu này đều cắn người đấy, các cậu đừng động đậy, càng động chúng càng cắn dữ hơn.”

Những con sâu róm đen trên lá rơi xuống cổ và tóc mấy cô bé.

Mấy cô bé sợ quá khóc ré lên.

Hóa ra trong sâu thẳm ký ức lại là cảnh tượng này. Nhưng cũng hợp lý thôi, dù sao đây cũng là khoảnh khắc “anh hùng cứu mỹ nhân” huy hoàng nhất của bản thân mà.

Đúng lúc đó, một bóng dáng chạy ra, hệt như một quả đạn nhỏ, lao tới đẩy ngã cậu bé phía trước.

“Đừng nhúc nhích, tớ giúp cậu gỡ ra!”

Chính là Mai Lộ Lộ lúc nhỏ.

“Tớ gỡ ra cho cậu nhé.”

Cô một tay nắm từng con sâu róm ra, ném xuống đất.

“Cậu làm gì vậy!” Cậu bé giận dữ quát.

Tiểu Mai liếc nhìn bọn họ, sau đó giẫm chết tất cả những con sâu róm đó.

“Bẹp” một tiếng.

“Tớ không sợ sâu róm đâu, nếu các cậu không đi, tớ sẽ nhét hết những con sâu này vào miệng các cậu!”

Cậu bé ngẩn người, sau đó nói: “Thôi bỏ đi, bọn tớ không chấp với mấy đứa con gái các cậu nữa.”

“Đúng, bọn tớ là đàn ông tốt, đàn ông tốt thì không đấu với phụ nữ.”

Tiểu Mai nhìn mấy cậu bé rời đi, cực kỳ ghét bỏ. Lúc này Tiểu Mai mới quay lại, cô bé mặc váy trắng tên là Tống Kiều Kiều, giờ cô bé đã nín khóc và mỉm cười rồi.

Trên váy trắng của cô bé, chỗ tay áo có một dấu tay bùn.

Bây giờ Tiểu Mai mới nhận ra, ban nãy mình chạy tới mà chưa rửa tay, làm bẩn váy của người ta.

Mặt cô đỏ bừng, bình thường bị mẹ mắng bao nhiêu lần vì tội không sạch sẽ thì cô cũng không thấy ngại, nhưng giờ thì lại vội giấu tay ra sau lưng.

“Cậu có muốn nhảy dây cùng bọn tớ không?” Dường như Tống Kiều Kiều không để ý đến việc váy của mình bị bẩn.

“Tớ còn có việc phải làm.” Tiểu Mai vừa nói xong liền chạy biến đi.

Cô bé hung dữ lúc nãy chạy một mạch về nhà, sau đó mở vòi nước, rửa tay thật cẩn thận.

Cô cúi đầu nhìn giày, viền đôi giày bộ đội xanh lá toàn là bùn.

Cô vội vàng cởi giày ra, rồi rửa sạch hết bùn đất.

Người bên trong nghe thấy tiếng động, mở cửa sổ ra: “Mai Lộ Lộ, chị làm xong bài tập chưa?”

Người nói là một cậu bé khoảng hơn bảy tuổi, em trai của Mai Lộ Lộ.

“Em tưởng chị là em chắc, chị làm xong hết ở trường rồi, đừng hòng nghĩ đến chuyện chép bài của chị, chị để ở trường rồi, không mang về đâu.”

Dù hai người cách nhau hai tuổi nhưng đều học lớp hai, vì phải chăm sóc em trai nên Mai Lộ Lộ tám tuổi mới vào lớp một.

Em trai hừ một tiếng, nói: “Đồ keo kiệt!”

Tiểu Mai mắng em xong liền chạy ra ngoài.

Khi đến khoảng đất trống bên ngoài, cô lại dừng lại, không tiến thêm nữa, bên đó chỉ còn hai người.

Tống Kiều Kiều thấy Tiểu Mai, liền vẫy tay rối rít: “Tiểu Mai! Tiểu Mai!”

Tiểu Mai lúc này mới ngượng nghịu đi đến.

“Cậu đến nhảy dây với bọn tớ đi, Phân Phân phải đưa em trai về rồi.” Tống Kiều Kiều gọi.

Phân Phân là cô bé buộc tóc hai bím, bây giờ đang cõng một cậu nhóc. Cô bé có thể giữ dây giúp, nhưng cõng em trai thì không thể nhảy dây được.

Cậu nhóc trên lưng chắc khoảng hơn một tuổi, vì vừa mới tỉnh ngủ nên cứ khóc mãi, Phân Phân đành phải cõng bé đi chỗ khác.

Giờ thì không còn cách nào nữa, thiếu một người rồi.

“Cỏ. Biêng biếc đồng cỏ tơ. Tươi úa năm mỗi lần…” Tiểu Mai mặt đỏ bừng, học theo động tác nhảy dây của các bạn rồi bắt đầu đọc bài vè.

“Tiểu Mai! Cậu giỏi quá!” Chẳng bao lâu sau, Tiểu Mai đã nhảy lên bàn ba.

“Mai Lộ Lộ, mẹ bảo chị giúp em làm bài tập.” Đang chơi vui thì giọng của em trai Mai Lộ Lộ vang lên.

“Em không có tay chắc? Em không biết làm à?” Tiểu Mai vừa nhảy, vừa quát về phía em trai.

“Em không quan tâm, chị mau về nhà giúp em làm bài đi, nếu không mẹ đến đánh chị đấy.”

Mai Lộ Lộ chẳng thèm để ý.

“Em đi méc mẹ đấy!” Em trai đợi một lúc rồi nói.

“Đi thì đi! Đồ hay mách lẻo!”

Mẹ đi từ trong nhà ra: “Mai Lộ Lộ, về dạy em làm bài tập! Ở ngoài nhảy cái gì mà nhảy, nhảy gãy chân bây giờ!”

“Nó không biết làm ạ? Nó còn học mẫu giáo rồi đó, con học cùng lớp với nó mà con còn chưa học mẫu giáo nữa, tại sao lại bắt con dạy nó?”

Tống Kiều Kiều nói: “Tiểu Mai, cậu về dạy em cậu trước đi.”

“Mày có về không?” Người phụ nữ trung niên đã tức giận: “Mày định để tao cầm roi ra tận nơi mời về à?”

Mấy người bạn mới quen đều nhìn Tiểu Mai, mặt Tiểu Mai lập tức đỏ bừng, hét lên về phía đó: “Mẹ có đánh chết con thì con cũng không dạy nó làm bài!”

Người phụ nữ trung niên giận sôi lên, bẻ một cành cây ven đường, vài bước chạy tới rồi túm lấy tóc Tiểu Mai, quất mạnh vào mông và lưng cô, vừa đánh vừa mắng: “Hôm nay tao phải đánh chết mày!”

Các bạn nhỏ khác bị doạ sợ, nhìn nhau không dám nói gì.

Em trai đắc ý đi tới, làm mặt quỷ với Mai Lộ Lộ. Vừa rồi nó bị Mai Lộ Lộ chọc tức, giờ thấy chị bị đánh thì cực kỳ vui: “Đáng đời, không chịu giúp em, đáng đời lắm!”

“Em còn học mẫu giáo, chị còn chưa học mẫu giáo mà còn bắt chị giúp, em không biết xấu hổ à!” Tiểu Mai nổi điên lên, dù đang bị đánh nhưng vẫn mắng xối xả.

“Chị đã chín tuổi rồi mà còn học lớp hai, chị mới xấu hổ ấy!” Em trai đáp trả.

“Em trai mày nói đúng đấy, mày đã chín tuổi rồi mà chẳng có dáng vẻ của một người chị gì cả. Mày nhìn Phân Phân mà xem, nhỏ hơn mày hai tuổi mà ngày nào cũng cõng em trai trên lưng. Mày nhìn lại mình xem, mẹ đâu có bắt mày cõng em trai đâu, nuôi mày chẳng bằng nuôi con heo cho rồi! Heo thì đến Tết còn có thể giết thịt ăn.” Mẹ chỉ vào Phân Phân bên cạnh, nhìn con gái nhà người ta rồi nhìn lại con gái nhà mình, tức quá lại tát cho Tiểu Mai một cái.

Tiểu Mai bị đánh trước mặt nhiều người như vậy, cô hoàn toàn không dám nhìn mặt các bạn nhỏ khác, chỉ có thể căm tức lườm em trai một cái: Em cứ đợi đấy! Chị không làm thịt được em thì không phải người!

“Lúc đó mẹ cô đánh cô, điều duy nhất cô nghĩ là chuyện này sao?” Trong phòng thẩm vấn, cảnh sát Lý nói: “Cô lớn hơn chút, giúp đỡ em trai cũng là điều nên làm mà?”

“Tôi lớn hơn chút? Lúc đó em trai tôi bảy tuổi, bảy tuổi là trẻ con đúng không? Vậy nên, nó bảy tuổi thì cần tôi chăm sóc à. Nhưng khi tôi bảy tuổi, tôi bị bắt phải chăm sóc nó. Thực ra năm tôi năm tuổi, tôi cũng phải chăm sóc nó, phải nhường nhịn nó, là chị rồi thì tôi không còn tư cách làm trẻ con nữa sao?”

“Vậy cô có dạy em trai không?” Cảnh sát Lý chuyển chủ đề.

“Không dạy, sau khi về nhà, tôi giúp nó làm hết bài tập.” Mai Lộ Lộ cười đắc ý, lông mày ánh mắt đều lộ vẻ khoái chí.

“Cô làm giúp à?”

“Bài tập của nó sai hết, hôm sau bị cô giáo mắng trên lớp, cuối cùng khóc lóc ỉ ôi rồi mới về nhà.”

“Sau đó thì sao?”

“Tôi lại bị mẹ đánh thêm lần nữa. Nhưng cũng đáng.”

“Cô có từng nghĩ rằng thực ra có cách giải quyết tốt hơn không? Lúc đó nếu cô nghiêm túc dạy em trai, nó sẽ không bị cô giáo mắng, mà cô cũng tránh được một trận đòn.”

“Tôi vốn không phải là kiểu con gái như vậy. Tôi cũng không biết tại sao, dường như… tôi sinh ra đã có sẵn chút phản nghịch trong người.” Mai Lộ Lộ ngừng lại một lát, hồi tưởng về quá khứ khiến gương mặt cô thêm phần u ám.

“Tôi cũng như tất cả các cô bé nơi đó, từ bé đã được dạy rằng phải chăm sóc em trai, vì em trai là cục vàng của gia đình. Mọi chuyện đều phải nhường nhịn em, như vậy em lớn lên mới tốt với chị, chị đi lấy chồng mới có nhà mẹ đẻ để dựa vào, nếu không có bị chồng đánh chết ở nhà chồng thì cũng chẳng ai quan tâm. Khi đó tôi ăn cơm độn khoai tây, tôi chỉ được ăn khoai, em trai mới là người có quyền ăn cơm. Có lần tôi lén múc một ít cơm, mẹ liền mắng tôi là đồ ăn cắp.”

“Nếu bà đã trải qua một cuộc sống như vậy, một cuộc sống mà dường như bà chỉ là một sản phẩm lỗi, mọi thứ đều phải thấp hơn người khác một bậc, có lẽ bà sẽ trở nên nóng nảy như tôi thôi. Bởi vì bà biết, nếu bà chịu khuất phục, thì dù chỉ một phút thôi, nhưng cả đời bà sẽ phải sống vì em trai, thấp hơn em trai một bậc. Tôi thà bị đánh chết cũng không muốn sống thấp kém hơn người khác. Thực ra lúc đó tôi chẳng biết gì về thế giới này cả, nhưng tôi lại hiểu rất rõ những chuyện này.”

“Những cô gái khác ở nơi cô sống thì sao? Họ có giống cô không?”

Mai Lộ Lộ ngừng lại, chìm vào dòng ký ức: “Họ không giống tôi, họ ngoan ngoãn, lương thiện, nhẫn nhục chịu đựng, sẵn sàng hy sinh tất cả. Họ là những người chị tốt, những cô gái ngoan. Tính cách họ rất tốt, dù bạn có hung dữ với họ thế nào, thì họ cũng không để bụng.”

Trong ký ức, Tiểu Mai ngồi trong phòng, nghiến răng lau nước mắt, cánh tay chằng chịt vết roi đỏ rực.

“Tiểu Mai…”

“Tiểu Mai…”

Bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng gọi khe khẽ.

Tiểu Mai sững lại, lau khô nước mắt, sau đó bước ra ngoài. Dưới cửa sổ là một cô bé mặc váy trắng.

“Tiểu Mai, cậu ra ngoài chút đi, tớ có chuyện muốn nói với cậu.”

Tiểu Mai mạnh mẽ nói: “Không ra.”

“Cậu ra một chút đi.” Tống Kiều Kiều không hề giận trước lời từ chối của cô, ngược lại càng sốt ruột hơn.

“Tớ không muốn ra ngoài.”

“Vậy cậu có muốn ăn chuối không? Cậu tớ mang từ thành phố về đấy.” Giọng điệu của cô công chúa nhỏ trắng trẻo sạch sẽ vui vẻ vô cùng, cô bé vốn định chờ Tiểu Mai ra rồi mới cho Tiểu Mai một bất ngờ, nhưng giờ đành phải nói trước.

“Không muốn. Cậu đi đi, tớ còn phải làm bài tập.”

Trẻ con rất nhạy cảm với cảm xúc của người khác. Tống Kiều Kiều đứng ngoài không biết làm gì, còn Tiểu Mai thì chẳng muốn nói chuyện. Phía xa, một con gà trống đang cất tiếng gáy vang.

Tiểu Mai nghĩ chắc Tống Kiều Kiều đã đi rồi.

Lúc này, bên ngoài vang lên giọng nói nhỏ xíu: “Tiểu Mai, có phải cậu không muốn chơi với tớ nữa không?”

Tống Kiều Kiều nghĩ một lúc lâu, cho rằng chắc là do mình rủ Tiểu Mai nhảy dây, kết quả khiến cô bạn bị đánh, nên Tiểu Mai không muốn chơi với mình nữa.

“Không phải.”

Trong phòng thẩm vấn, cảnh sát Lý hỏi: “Tôi cứ tưởng cô rất muốn chơi với họ?”

Mai Lộ Lộ nói: “Mẹ tôi đánh tôi trước mặt họ, mất mặt lắm. Tôi cảm thấy họ sẽ cười nhạo tôi, tôi chỉ mong cả đời này đừng gặp lại họ nữa.”

“Tình bạn của các cô vừa mới bắt đầu đã kết thúc sao?”

“Không phải, đây chỉ là khởi đầu. Họ thực sự không giống tôi, có đôi khi, đó lại là điều tốt.”

Tất cả trở lại buổi chạng vạng nhiều năm trước. Ngoài phòng khách, mẹ đang an ủi em trai, trong phòng, Tiểu Mai bực bội cạy lớp vảy trên vết thương, trong đầu toàn là cảnh bị mẹ đánh trước mặt các bạn. Cô tưởng tượng ánh mắt những cô bé khác nhìn mình.

Tống Kiều Kiều là cô bé xinh đẹp nhất trong thị trấn nhỏ, cô bạn có váy để mặc, mỗi ngày tóc đều được tết gọn, người nhà yêu chiều hết mực, chưa từng bị đòn, cứ như một nàng công chúa nhỏ.

Gió lạnh thổi qua, bên ngoài có người đang gọi tên Tống Kiều Kiều.

“Kiều Kiều, về nhà ăn cơm đi con. Cậu con đang tìm con đấy.”

“Dạ, con tới đây!” Tống Kiều Kiều đáp lại.

“Tiểu Mai, ngày mai chúng ta cùng đi học nhé, sáng mai tớ đến gọi cậu.” Tống Kiều Kiều nói xong, bên kia vẫn đang gọi, cô bé lon ton chạy đi.

Tiểu Mai nghe tiếng bước chân dần khuất, lúc này mới mở cửa sổ.

Một quả chuối nằm im lìm trên bậu cửa.

Ánh tà dương ấm áp chiếu lên quả chuối, dường như mặt trên của nó cũng trở nên ấm áp hơn.

Chương trước Chương tiếp
Loading...