Dung Thành
Chương 30: “Từ giờ còn ai cản tôi nữa, đều phải chết.”
Đại Ca đứng trên mái nhà đối diện với lối ra sâu trong chủ thành nhất củaThung lũng lạc lối.
Xung quanh lối ra, ngoài dân cư nghèo khó chạy qua khu D thì không cònngười đi đường nào nữa, quang cảnh hoang vắng mà đổ nát.
Có điều, người đi ngang qua đây vào lúc này, nếu như có cảm giác nhanhnhạy, hẳn là sẽ cảm nhận được cảm giác an toàn một cách mãnh liệt.
Sáu thành vệ đang canh giữ trong tòa nhà bỏ hoang gần đó, đứng bên cửa sổ,đang từ sau kính ngắm nhìn chằm chằm vào mọi bất thường xung quanh.
Một con linh miêu tai đen nghênh ngang đứng trên mái nhà, điểm bất thườngnày đã được người phía sau kính ngắm chuẩn phát hiện từ lâu.
Nhưng cũng không sao cả, linh miêu tai đen không chịu bất cứ hạn chế nào,linh miêu tai đen là…động vật duy nhất mà nhân viên quản lý tự mình phê duyệtđược reset.
Tuy rằng nó chỉ tồn tại trên danh nghĩa cộng sự tự nguyện của Liên Xuyên vàBetelgeuse, mà không lệ thuộc vào bất cứ cơ quan nào, không nghe lệnh bất cứ kẻnào.
Rất nhiều người sẽ cảm thấy sự tồn tại như vậy không có ý nghĩa gì cả, nóthậm chí còn không được ghi chép trên danh sách của chủ thành, nếu có một ngàynó biến mất, trong hệ thống của chủ thành cũng sẽ không có bất cứ ghi chép gìvề nó.
Linh miêu tai đen chỉ là một con vật chưa từng tồn tại.
Nhưng hai chữ “tự nguyện”, đối với nó, lại nặng hơn hết thảy quyền lực vàlợi ích.
Mà đối với Liên Xuyên, hẳn là một từ đã từng nghĩ tới rồi chắc chắn cũng đãtừ bỏ mong đợi.
Đại Ca cọ cọ móng vuốt lên mép mái nhà, thân thể hơi hơi rụt về phía sau,nhảy xuống, lặng yên không một tiếng động rồi lại thu hết mọi thứ vào đáy mắt,dừng lại giữa con đường.
Tiếp đó nó chạy qua phía trước lối ra, rẽ ở chỗ ngoặt, chạy về phía lối ratiếp theo.
Mọi lối ra của Thung lũng lạc lối đều có người của đội dọn dẹp, mà đội tuầntra và thành vệ thì cũng đang dùng phương thức ẩn nấp để ngồi canh.
Trong lòng mọi người đều hiểu rõ, một khi Liên Xuyên ra ngoài một mình, hắncó thể sẽ không có một cơ hội nào để giải thích, hơn nữa, người duy nhất có thểliên lạc trước được với hắn, cũng chỉ có Đại Ca.
Đại Ca xuất hiện ở nơi nào, nơi đó sẽ có khả năng là điểm đến của LiênXuyên.
Cho nên Đại Ca sẽ xuất hiện ở từng lối ra một.
Chạy rồi chạy, nhảy rồi nhảy, lười biếng vươn vai, mài móng vuốt, còn gãigãi mấy cái.
“Linh miêu tai đen rốt cuộc đang muốn làm gì?” Tiêu Lâm nhìn thông tin hệthống gửi về trên màn hình, dấu chân của linh miêu tai đen đã in khắp mọi lốira của Thung lũng lạc lối, phảng phất như đang vẽ bản đồ cho hệ thống.
Hơn nữa, liên tục hai ngày, lộ trình còn không giống nhau, hệ thống tínhtoán ra được, một lần là dùng con đường đi dài nhất, một lần là dùng con đườngđi ngắn nhất.
“Mê hoặc chúng ta.” Lưu Đống nói.
“Có gì bất thường không? Ngoài linh miêu tai đen ra.” Tiêu Lâm dùng bộ đàmhỏi một câu.
Đội trưởng đội tuần tra đưa ra hồi đáp: “Không có bất thường, nhưng…mườiphút trước đội dọn dẹp đã thu hẹp phạm vi mai phục.”
“Liên Xuyên sắp ra ngoài?” Tiêu Lâm hỏi.
“Không giống,” Đầu kia trả lời, “Có vẻ muốn cướp trước chúng tôi.”
Tiêu Lâm cắt đứt truyền tin, quay đầu lại nhìn về phía sau: “Đội trưởng Lôicó biết về hành vi này của đội dọn dẹp không?”
Xuân Tam ngậm thuốc lá ngồi trên sô pha, nói ung dung thong thả: “Độitrưởng Lôi đã xin nghỉ tránh hiềm nghi rồi, vũ khí và thiết bị truyền tin đềuđã nộp lại cho bộ nội phòng, người cũng vẫn luôn ở trong khoang ngủ, mọi tìnhhuống chỉ báo cáo cho quyền đội trưởng .”
Lưu Đống đứng cạnh đó cười lạnh: “Quyền đội trưởng Lưu Đống trước mắt vẫnchưa thu được bất cứ phản hồi nào.”
“Báo cáo lên cấp trên, hủy bỏ đơn xin nghỉ của đội trưởng Lôi.” Tiêu Lâmnói.
“Xin nghỉ tránh hiềm nghỉ cần thời gian chờ ba ngày,” Lưu Đống nói, “Giờkhông hủy bỏ được.”
“Đội dọn dẹp muốn kháng lệnh tập thể sao?” Tiêu Lâm nhìn về phía Xuân Tam,giọng nói đã ùn ùn lửa giận, “Đội trưởng Lôi dạy dỗ tốt đấy chứ.”
“Quá khen, dùng hết khả năng bảo hộ đồng đội là điều thứ nhất trong kỷ luậtcủa đội dọn dẹp,” Xuân Tam gạt tàn thuốc, “Nhìn trưởng quan Tiêu hâm mộ nhưvậy, chắc đội viên đội trị an và tuần tra không có yêu cầu này rồi, dù sao bìnhthường cũng không gặp được cục diện cần giao mạng mình vào tay đồng đội.”
“Cô có ý gì?” Tiêu Lâm quay người lại.
“Ý của tôi là, xin trưởng quan Tiêu phân biệt rõ công tư,” Xuân Tam dí tắtđiếu thuốc, giọng nói cũng lạnh đi, “Tuy Lôi Dự là chồng tôi, nhưng tôi cũngchỉ là một kỹ thuật viên, tôi ở đây chỉ là để hỗ trợ cung cấp thông tin liênquan tới Liên Xuyên cho các anh thôi.”
“Nghỉ ngơi một lúc đi,” Lưu Đống ngăn cản trước khi Tiêu Lâm mở miệng, “Sautrận chiến đánh đuổi kẻ lữ hành, ba bên vẫn chưa hợp tác lại lần nào, có vàimâu thuẫn cũng bình thường.”
“Tôi cũng muốn nhắc ngài một câu,” Xuân Tam đứng dậy, “Đây là hai bên hợptác.”
Không chờ cho hai người kia nói, cô đã xoay người ra khỏi phòng.
•
“Chính là ở đây,” Liên Xuyên dừng chân, “Phía trước là lối ra.”
Ninh Cốc đi tới phía trước nhìn, cuối đường hầm chỉ có thể nhìn thấy mộtmàu đen, cách duy nhất để phán đoán đây là lối ra, chính là đầu kia đã khôngcòn ánh sáng màu đỏ lọt qua khe hở của Thung lũng lạc lối nữa.
À, còn có dòng chảy của không khí lướt qua mặt.
“Giờ anh đi ra ngoài à?” Ninh Cốc hỏi, “Bây giờ ở chủ thành là thời giannào?”
“Thời gian nào cũng như nhau,” Liên Xuyên nhìn cậu, “Tuyệt đối đừng rangoài theo tôi, nghe thấy gì cũng đừng ra.”
Ninh Cốc nhíu mày: “Chẳng phải anh đã bảo chủ thành không biết lối ra nàyà? Sao lại nói như thể ra ngoài sẽ chết vậy…”
“Chỉ muốn nhắc cậu cẩn thận.” Liên Xuyên vừa nói vừa bắt đầu cởi quần áo.
“Thay trở về đồng phục linh cẩu?” Ninh Cốc nhìn hắn đầy khinh thường, “Ghétđến mức đấy cơ à, quần áo con dơi tìm được cũng toàn là đồ mới.”
Liên Xuyên không nói gì, lôi đồng phục từ trong túi ra, mặc xong thậtnhanh, ấn một cái lên bên chân, quần áo lóe lên ánh sáng xanh lam.
“Hiểu rồi,” Ninh Cốc gật đầu, “Bộ quần áo này của anh có thể hỗ trợ.”
“Nhớ kỹ lời tôi nói chưa?” Liên Xuyên hỏi.
“Nhớ kỹ rồi,” Ninh Cốc xua tay, “Đi đi, tôi cũng đâu phải Cửu Dực.”
Liên Xuyên không nói gì nữa, quay đầu đi về phía lối ra.
Ninh Cốc nhìn bóng lưng của hắn, đột nhiên lại cảm thấy hơi cô đơn.
Cậu không biết bao giờ tàu mới đến, cũng không tài nào dự đoán được sau khiLiên Xuyên ra ngoài sẽ xảy ra chuyện gì, sau đó cậu sẽ phải ở giữa thế giới xalạ này, đơn độc đối mặt với hết thảy điều chưa biết.
Cậu há miệng, muốn nói tạm biệt Liên Xuyên, hoặc là nói một câu cẩn thận gìđó, nhưng còn chưa nói ra được khỏi miệng, Liên Xuyên đã đột nhiên tăng tốc,mấy điểm sáng xanh vạch ra quỹ đạo thật dài, rồi biến mất trong bóng tối.
Ninh Cốc thở dài, hiện giờ không cần đi bộ nữa, cũng không có tàu tới, theochỉ thị của Liên Xuyên, cậu cần phải ngồi nghỉ một ngày ở đây, chắc chắn rằngbên ngoài an toàn xong mới có thể đi ra ngoài.
Thời gian bỗng chốc nhiều đến mức làm người ta hơi mờ mịt.
Nơi này không giống với quỷ thành, ở quỷ thành, cậu có thể đi lòng vònggiữa bãi rác và bãi tha ma kim loại cả ngày, leo lên chỗ cao hóng gió, thậm chímạo hiểm đến Vịnh Lưỡi, suy nghĩ những điều vĩnh viễn sẽ không có được đáp án.
Ở nơi xa lạ mà nguy hiểm này, ngoài cảnh giác bốn phía, yên lặng chờ đợi,thì cậu chẳng còn chuyện gì để làm nữa.
Nhằm tiễn nỗi buồn chán đi, cậu ngồi xuống mặt đất, lấy cái áo Liên Xuyênvứt xuống tới, cuốn bừa vào, chuẩn bị cho lúc nào có thể ra ngoài thì mangtheo, ai biết được còn phải ở đây bao lâu nữa.
Cuốn mấy lần, cậu phát hiện ra trong áo có thứ gì đó cưng cứng.
Nhanh tay giũ áo ra, trong hai cái túi áo đều có thứ gì đó.
Đáng lý ra thì, Liên Xuyên cơ bản không có vật phẩm cá nhân gì, trong áongoài hai hộp đồ phân phối trộm được…
Cậu sờ thấy một cái hộp trong túi áo phải.
Đồ phân phối?
Rút tay ra giữa cơn khiếp sợ, Ninh Cốc nhìn thấy trong tay mình là một hộpđồ phân phối.
“Cái quái gì đây?” Cậu nhanh chóng lục nốt cái túi kia, cũng có một hộpnữa.
Hai hộp đồ phân phối, đều chưa hề mở ra.
Chó Liên Xuyên! Thế mà lại trộm tận bốn hộp!
•
Cảm giác mặt đất dưới chân không hề giống với ngày thường.
Mặt đất chủ thành bằng phẳng, mỗi một tấc đất đều có dấu vết của bàn taycon người, còn hoang nguyên sắt đen thì lại là một mảnh đất hoang vu nguyênthủy, dưới chân là sắt đen cứng rắn, có lưỡi dao sắc bén xen giữa đất, cũng cónhững bức tường khiên đột ngột đâm lên giữa đường.
Cho dù nơi này cũng đã từng là một phần của chủ thành, có ánh nắng nhântạo, có vô số dân cư, hiện giờ lại như thể bị nguyên thủy gặm nhấm, ngoài nhữngnơi nằm sát chủ thành còn có thể nhìn thấy cảnh đổ nát thê lương, trong lònghoang nguyên sắt đen sớm đã bị tẩy sạch mọi dấu vết của nền văn minh.
Không có ánh sáng, Liên Xuyên chỉ có thể dựa vào ánh nắng đã ảm đạm củabuổi hoàng hôn chiếu tới từ chủ thành xa xôi để phân biệt phương hướng mìnhđang đi.
Chuyện tốt hơn trong tưởng tượng của hắn, đó là chủ thành thực sự khôngphát hiện được lối ra này, Cửu Dực không hề nói dối.
Điều này ít nhất cũng đã cho hắn cơ hội để lựa chọn, lựa chọn tiến vào chủthành từ hướng nào.
Hắn cần phải tiến vào từ nơi nằm gần sở thành vụ nhất.
Bên trái phía trước có tiếng động.
Không còn kính bảo hộ, hắn không thể nào rà quét được thông tin của mụctiêu trong bóng tối, chỉ có thể lấy dao dự phòng từ thắt lưng ra trước.
Máy bắt tín hiệu trên chân kêu lên hai tiếng, tiếng kêu ngắn ngủi làm hắnđột nhiên thở phào nhẹ nhõm.
“Đại Ca?” Hắn dừng lại.
Một bóng đen nhảy ra, hắn nghe thấy tiếng kêu khàn khàn từ yết hầu Đại Ca.
“Sao anh lại ra đây?” Liên Xuyên nhìn qua bốn phía, hắn cho rằng Đại Ca kểcả có muốn lại đây, cũng không thể đi sâu đến vậy được, cắt đuôi sự theo dõicủa đội tuần tra và thành vệ cũng không dễ dàng gì.
Hắn kéo bàn chân của Đại Ca tới, không cần xem cũng đã sờ thấy vết thươngtrên đệm thịt, vài vết bị sắt đen sắc nhọn rạch đứt.
Đại Ca hẳn đã chạy nhanh một mạch tới đây, đi bình thường sẽ không bịthương sâu tới vậy.
Đại Ca rút chân về, cọ nhẹ mũi lên tay hắn.
“Tôi không sao cả,” Liên Xuyên nhìn về phía ánh sáng đằng xa, “Tôi muốn đếnsở thành vụ.”
Đại Ca đi tới bên chân hắn, hắn sờ thấy trên người Đại Ca có treo một cáibộ đàm.
Đây là bộ đàm của đội dọn dẹp, là cái trước đây hắn vẫn luôn dùng, còn cócả kính bảo hộ.
Liên Xuyên đeo kính bảo hộ và bộ đàm lên, tại đây, hai thứ này vẫn chưa thểnào kết nối được với hệ thống chủ thành, nhưng kính bảo hộ thì có thể cung cấpchức năng quan sát và rà quét.
Việc Đại Ca mang hai thiết bị này tới có hàm nghĩa rõ ràng.
Người của đội dọn dẹp sẽ chi viện cho hắn ở chủ thành.
“Tự tôi qua đó, anh tránh khỏi đầu ngọn gió đi,” Liên Xuyên vỗ vỗ lên vaiĐại Ca, “Nếu mấy ngày nữa tàu không tới, anh sẽ phải đi đón Ninh Cốc.”
Đại Ca khịt hơi khỏi lỗ mũi.
“Cậu ấy rất quan trọng,” Liên Xuyên nói, “Bất kể có thế nào đi nữa, cậu ấykhông thể lọt vào tay chủ thành được, cậu ấy sống sót là tôi sẽ không phảichết.”
Đại Ca dùng đầu đụng vào chân hắn, tỏ vẻ mình đã hiểu.
“Tôi đi đây,” Liên Xuyên nói, “Đại Ca.”
Đại Ca giơ chân lên, giẫm giẫm lên giày hắn.
Hắn cũng nắm tay, nhấn lên chân Đại Ca mấy cái.
Trên người không có vũ khí, cũng đã không còn xương trợ lực.
Lần tiếp theo gặp phải ai đó, thứ hắn phải đối mặt có lẽ chính là chiến đấumà đến cơ hội mở miệng ra cũng không có.
Ngoài những huấn luyện tàn khốc tràn đầy đau đớn trong trí nhớ, hắn cònchưa bao giờ chiến đấu như vậy ở một nơi nằm ngoài phòng thí nghiệm.
Không có hỏa lực, không có phụ trợ, chỉ có bản thân mình.
Thể thí nghiệm đi đầu.
Để không làm liên lụy tới đội dọn dẹp, không liên lụy tới Lôi Dự và XuânTam, hắn cần đến sở thành vụ trong thời gian ngắn nhất, dùng biện pháp cuốicùng, giành được cơ hội nói chuyện.
“Đại Ca đang ở đâu?” Lý Lương hỏi trong bộ đàm.
“Không có tin tức, hôm nay không nhìn thấy nó,” Giang Tiểu Cảm nói, “Có khinào đã tìm được người rồi không?”
“Nó mang theo bộ đàm,” Long Bưu nói, “Không chiếm dụng kênh riêng của độidọn dẹp là được.”
“Trưởng quan Lưu liệu có gây phiền phức gì cho đội trưởng Lôi không? Chúngta vẫn luôn làm bộ không nghe thấy mệnh lệnh của ông ta.” Lộ Thiên nói.
“Lôi Dự cũng không phải người dễ chọc,” Long Bưu nói, “Với lại, đội dọn dẹpngày nào cũng làm những việc dơ bẩn, ai có thể thay thế được anh ấy?”
Lý Lương đang định mở miệng, bộ đàm đã phát ra tiếng tít tít.
“Kênh riêng nối được rồi!” Cậu ta hô to, nhảy dựng lên trong căn nhà đổ nátđang ẩn nấp, đá văng ván cửa mà A01 đang đỗ bên cạnh, rồi trèo lên xe.
“Tôi đi từ lối A1 khu D vào thành,” Giọng Liên Xuyên phát ra, “Tôi muốn đếnsở thành vụ.”
“Mấy người.” Long Bưu hỏi.
“Một.” Liên Xuyên trả lời.
“Gửi lộ trình cho anh rồi,” La Bàn nói, “Chúng tôi sẽ qua ngay lập tức.”
“Phải nhanh,” Lý Lương nói, “Đến trước bọn họ.”
“Đừng lại đây.” Liên Xuyên nói.
“Anh là cái thá gì?” Long Bưu nói, “Đến lúc này rồi còn ra vẻ mạnh nhất chủthành gì nữa?”
Mấy chục con A01 của đội dọn dẹp đột nhiên nổ vang xông lên đường từ vị tríngồi canh, hoàn toàn không kiêng dè dân cư đang vây xem, là cảnh tượng chưa baogiờ xuất hiện ở chủ thành.
Thành vệ và đội tuần tra còn chưa kịp phản ứng lại.
A01 là thiết bị động cơ tốt nhất của chủ thành, chỉ có mỗi đội viên của độidọn dẹp được một chiếc, dù sao thì cũng làm những công việc không thể công khainhất, yêu cầu tốc độ nhanh nhất cùng với động cơ mạnh nhất.
“Đuổi kịp bọn họ!” Tiêu Lâm đứng trước màn hình nhìn mấy con xe A01 lóe lênánh sáng xanh đang rồ ga lướt qua, gã phẫn nộ quát vào bộ đàm, “Bọn họ muốn điđâu!”
“Không phán đoán được!” Giọng của đội trưởng đội tuần tra trong bộ đàm cũnggiận dữ như vậy, nhưng lại mang theo cả cảm giác bất đắc dĩ, “Tốc độ của A01……”
“Đuổi theo! Bọn họ chắc chắn đi cùng một hướng!” Lưu Đống nói, “Đầu tiênngăn cản, tăng cường rà quét bên ngoài chủ thành, Liên Xuyên chắc chắn sẽ vàothành ngay lập tức.”
“Quyền đội trưởng? Anh đang ra lệnh cho đội tuần tra và thành vệ đấy hả?”Tiêu Lâm nhìn gã, “Chẳng phải giờ anh nên ra lệnh cho đám chó điên của đội dọndẹp dừng lại sao?”
“Không thì anh đến làm quyền đội trưởng đi?” Lưu Đống nói.
“Sao lại như vậy?” Cửa bị đẩy ra, bộ trưởng Trần vội vã đi đến, “Linh cẩuchạy khắp đường, dân chúng đều ra ngoài nhìn!”
“Ngài đúng là giỏi ngồi yên thật, đến giờ mới tới đây.” Lưu Đống nói.
“Rà quét được thông tin của Liên Xuyên,” một kỹ thuật viên nói to, “Đã chọcthủng giao lộ A1 khu D, hai thành vệ tử vong, không ngăn lại được.”
“Không ngăn lại được? Bốn tổ thành vệ ở A1 không ngăn được một Liên Xuyênkhông mang theo trang bị?” Tiêu Lâm nhìn về phía bộ trưởng Trần.
“Đó chính là Liên Xuyên,” Bộ trưởng Trần xoa cằm, “Ngăn được mới là khôngtưởng.”
“Ngài còn có vẻ rất vui?” Tiêu Lâm chỉ vào màn hình, “Cậu ta đang muốn dẫnđám linh cẩu kia xông thẳng vào sở thành vụ, hiện giờ ngài có thể phải đang ởsở thành vụ đấy!”
“Xuân Tam,” bộ trưởng Trần nói, “Cô có ngăn được cậu ta không?”
Xuân Tam vẫn luôn ngồi trên sofa phía sau không hề nói gì đứng lên: “Tôi đãnói rồi, cậu ấy không muốn chết, chỉ cần cậu ấy cho rằng mạng sống của cậu ấyđang bị đe dọa, thì sẽ không ai ngăn được cậu ấy cả, cậu ấy cần nắm quyền chủđộng, đây là kết quả tất yếu.”
“Thử xem đi,” bộ trưởng Trần nói, “Tôi đi trao đổi với nội phòng xem, loạitrạng thái này, làm không tốt thì hai bên đều thiệt, còn chưa biết Ninh Cốcđang ở đâu, một khi Liên Xuyên quyết tâm chó cùng rứt giậu, công sức của mọingười đều sẽ đổ bể.”
Mấy ngày nay, đội dọn dẹp đã thăm dò được rõ vị trí ngồi canh của đội tuầntra và thành vệ , tuy rằng hiện tại đối phương đã biết được mục đích và lộtrình của đội dọn dẹp, nhân số cũng đông hơn bọn họ rất nhiều, nhưng đội dọndẹp đã cướp được quyền chủ động.
Lúc tập hợp được với Liên Xuyên, đội dọn dẹp sẽ không bị thua thiệt ở nhânsố nữa.
Đội dọn dẹp không có Lôi Dự và Liên Xuyên, dưới sự chỉ huy của Long Bưu vàLý Lương, đã bao vây con đường từ A1 đến sở thành vụ.
Không ai hoài nghi hành động lần này, không ai nhắc tới “hậu quả”.
Nhưng bọn họ đều biết, Long Bưu và Lý Lương kéo toàn bộ đội dọn dẹp vàohành động lần này, chính là vì muốn mọi người đồng lòng hợp lực, phòng ngừa“hậu quả”.
Reset ký ức mà bọn họ đều hiểu rõ trong lòng nhưng lại không thể nói ra,vào lúc đối mặt với lượng thông tin rắc rối và số lượng lớn người tham dự nhưvậy, sẽ không thể nào được thực thi một cách hoàn hảo.
Liên Xuyên băng qua sân thượng của một căn nhà tập thể ba tầng, rồi nhảyxuống.
Cuối con đường trước mặt xuất hiện mấy con xe A01 quen thuộc, mà lúc hắntiến tới, từ lối rẽ bên phải đã lóe lên luồng sáng màu cam.
Hắn bất chợt xoay tròn nửa vòng giữa không trung, tránh được phát công kíchđầu tiên, phát công kích thứ hai sượt qua đùi hắn, bức tường vây phía sau đổcái rầm.
Chiếc A01 đầu tiên lao tới bên người hắn là của Lý Lương, bám sát theo saulà xe Long Bưu.
“Lên đi!” Lý Lương hô to.
Liên Xuyên đang muốn lên xe, một luồng ánh sáng màu cam đã quét tới, LongBưu nhanh chóng mở khiên bảo hộ ra, lại không thể chắn được mọi công kích.
Lý Lương đang quay đầu xe bị bắn trúng vai phải, cả người cả xe đổ xuốngđất.
Vũ khí mà người của đội tuần tra đang sử dụng không phải là vũ khí trị anthông thường, mà là vũ khí trí mạng, toàn bộ vai phải của Lý Lương đều đã biếnthành những mảnh vụn đen.
“Khốn kiếp!” Long Bưu quát to một câu, giơ vũ khí trong tay lên.
Nhưng gã còn chưa kịp ngắm chuẩn, Liên Xuyên đã như một cái bóng vô hìnhlao vào lối rẽ.
Lúc kính ngắm chuẩn tìm thấy Liên Xuyên, hắn đã xẹt một dao qua ngực hai độiviên đội tuần tra, mũi dao đã hoàn toàn cắm vào cổ đội trưởng.
Một nhát dao này không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng với tốc độ của LiênXuyên, trước lúc bất kỳ kẻ nào kịp nổ súng, nó sẽ có thể trở thành trí mạng bấtcứ lúc nào.
“Động đậy là chết,” Liên Xuyên một tay nắm dao, một tay gỡ bộ đàm của độitrưởng xuống, “Tiêu Lâm.”
“Đây.” Bộ đàm phát ra giọng Tiêu Lâm, “Cậu dám động vào người của tôi, hômnay cậu sẽ không thể sống sót rời khỏi nơi đó được đâu.”
“Đã động rồi,” Liên Xuyên nói, “Từ giờ còn ai cản tôi nữa, đều phải chết.”
_Ru_: Tác giả đã nói truyện này không phải hỗ công, nhưng cũng không rõ ailà công ai là thụ, lời khuyên cá nhân của mình là nên coi như truyện hỗ công màđọc để tránh tình huống lật thuyền (Liên Xuyên có cảm giác gì Ninh Cốc cũng đềusẽ cảm nhận được nên đến lúc mlem mlem nhau dù trên dưới thế nào thì Ninh Cốccũng sẽ một phát được làm cả 1 lẫn 0).
Cửu Dực: “Đừng có cue tao nữa hai đứa kia”
Artist: 怒气-可嘉